- Còn , Phương An An không phải bé ruột của Phương gia .

Bạn đang xem: Chỉ cần em tha thứ

- Gì cơ ? Nói rõ đi .

Lưu Dương dường như đang mất kiên nhẫn vì tên bạn trời đánh của hắn quá chậm chạp . Khi nghe câu nói kia hắn thực sự bất ngờ .


- sau thời điểm Phương Ngụy lấy Phương phu nhân , vào một lần uống rượu say ông ta ngủ với cô thư kí của mình và có được Phương An An . Nhưng Phương phu nhân đã dấu nhẹm đi , sai người bắt mẹ An An đi khi cô tròn một tuổi . Sau đó sở hữu cô ấy về chăm sóc và trở thành mẹ của nhị cô bé gái . Chính vì vậy mà Phương An An luôn bị ghẻ lạnh , phân biệt đối xử với chị gái . Phương Ngụy cũng không chấp nhận hay yêu quý gì luôn nghĩ cô là con hoang . Sự thật này Phương An An không hề tốt biết cứ coi Phương phu nhân là mẹ ruột mà đối xử . Mọi người cũng không giỏi biết cứ tưởng cô ấy là con ruột của họ . Nhưng việc này đối với bản thiếu gia tìm được quá bình thường .

Lưu Dương nghe kết thúc khẽ nhíu mày , điều này là sự thật ?

- Cám ơn , hôm nào sẽ đãi cậu một bữa .

- Được , tám giờ tối mai bar Tam ...

Cậu ấy chưa kịp nói hết câu đã bị Lưu Dương cúp máy thẳng thừng . Đường đường là Ngụy thiếu - Ngụy Lãng mà bị đối xử cứ như người ở .

Ngụy Lãng là bạn thân của Lưu Dương, tính tình thì cũng tốt nhưng lại đứng đầu một hắc bang thế lực cũng không tệ .

Hai người gặp nhau trong một lần Ngụy Lãng bị bang khác truy vấn đuổi . Lưu Dương cứu cậu và đưa về biệt thự riêng chăm sóc . Từ đó tình cảm của nhì người cũng thắm thiết hơn . Ngoài mặt Ngụy Lãng là người bộp chộp , đùa dai nhưng rất kiên cường , trưởng thành và khí chất hơn người .

Trở về tâm trạng của Lưu Dương thì sau khoản thời gian nghe được việc đó thì lòng hắn rối hết cả lên . Một cô gái bất hạnh như An An cần được yêu thương đúng không ?

Hắn trở về phòng sau một lúc suy nghĩ miên man , thấy cô đã say giấc từ bao giờ . Hắn liền leo lên giường nằm cạnh còn cố tình tiến lại ôm lấy cô vào lòng để đầu cô gối lên tay mình .

Cả nhị cứ bình yên như vậy mà ngủ đến sáng .

Sớm hôm sau , ánh nắng chiếu qua cửa sổ soi rọi cả căn phòng , chiếu lên cả khuôn mặt đang ngủ ngon lành kia .

An An thức giấc đã là bảy giờ kém mười lăm , bên cạnh vẫn còn vương lại chút hơi ấm . Hắn đi làm từ sớm rồi , thấy cô vẫn ngủ nên chỉ rón rén mà rời đi sợ cô thức giấc .

- Hắn ngủ ở đây sao ????

Câu hỏi này chính miệng cô thốt ra còn cảm thấy bản thân mình ngớ ngẩn thật sự . Có mỗi phòng này , những phòng khác mẹ chồng ' niêm phong ' hết rồi . Vào phòng thì không có sôfa , hắn không ngủ đây thì nghe dưới nền đất lạnh à ? Dù hận nhưng nếu hắn nằm đất , An An cô cũng không đành lòng .

Vẫn như thường ngày cô vệ sinh cá nhân rồi xuống ăn sáng . Nhưng hôm này đặc biệt hơn là cô sẽ đến quán cà phê của Thư Kỳ xem công việc ra làm sao .

Cô bắt taxi đến quán cà phê , quả là bé người của Thư Kỳ , chỉ thích những điều giản dị bình thường thôi .

Quán được thiết kế theo kiểu phương Tây nhưng rất mộc mạc . Bên ngoài là những giàn hoa giấy màu hồng và đỏ . Tuy không có mùi thơm nhưng lại thoang thoảng mùi hoa hồng . Nhìn đi nhìn lại An An mới thấy Thư Kỳ đã trồng xen kẽ nhì loại hoa tạo nên sự đặc sắc . Khách chỉ cần nhìn đã thấy thích rồi huống bỏ ra là người yêu hoa như cô .

Cô bước vào quán , rất đông khách . An An trực tiếp đi đến chỗ của Thư Kỳ . Nhưng bất ngờ , cô ấy không có ở quán mà chỉ có Mạnh Hàn .

- An An , em đến tìm tiểu Kỳ à ? Em ngồi đi .

Xem thêm: Tổng Hợp Công Thức Nhuộm Màu Xanh Rêu Trên Nền Tóc Vàng, Tổng Hợp Công Thức Nhuộm Tóc Màu Nâu Rêu

Mạnh Hàn vừa nói vừa chỉ chỗ ngồi trống đối diện anh .

- À , vâng . Cậu ấy đi đâu rồi ạ ?

- Tiểu Kỳ ra ngoài có chút việc ấy mà .

Cô mỉm cười nhẹ gật đầu rồi đưa mắt nhìn xung quanh quán , rất đẹp và thanh thoát .

- Em uống gì ?

- Sinh tố bơ ạ !!

Mạnh Hàn bật cười rồi con quay vào vào . Một lát sau anh trở ra với một cốc sinh tố bơ và một ly nước chanh .

- Sinh tố của em đây , có vẻ em vẫn thích uống loại này nhỉ ?

Mạnh Hàn vừa nói vừa đặt ly sinh tố xuống bàn đến cô .

- Vâng , không hiểu sao em rất thích nó ... Hì hì . Mà buổi sáng anh ăn gì chưa mà uống nước chanh .

- Anh chưa ăn , nhưng bên Nhật sáng nào anh cũng như vậy mà .

- Sẽ không tốt cho dạ dày của anh đâu .

Mạnh Hàn gật đầu như đã hiểu rồi cả hai cùng ngồi nói chuyện chờ Thư Kỳ về .

- Anh định bao giờ lại sang Nhật .

- Anh định không đi nữa . Anh ở lại tiếp quản công ty của bố chứ một mình cha anh thì quá kiệt sức với ông ấy .

Cô gật gật đầu như đã hiểu rồi tiếp tục uống sinh tố bơ .

Một lúc sau thì Thư Kỳ trở về trên tay là những nguyên liệu trộn chế cà phê , sinh tố , nước hoa quả ... Trông khá là nặng nề .

An An chạy đến giúp một tay nhưng chậm hơn Mạnh Hàn một bước . Anh có tất đống đồ đó vào trong mà hình như vẫn dư sức .

- An An , cậu đến đây làm việc chỉ cần quản lý nhân viên mang đến tớ thôi !!

- Cái gì , nhẹ nhàng vậy sao ?

Thư Kỳ nghiêng nghiêng đầu , bàn tay nhỏ nhắn để trước cằm như suy nghĩ gì đó .

- Đương nhiên , cậu là bạn thân của tớ mà , nếu muốn tớ sẽ dạy cậu pha chế cà phê . Chỉ vậy thôi .

- Ờ ...!!

Ba người ngồi trò chuyện một chút thì rủ nhau đi mua sắm . Mạnh Hàn lúc đầu không muốn đi vì An An và Thư Kỳ đi cài đặt đồ nhỏ gái , anh đi cùng làm gì . Nhưng sau một hồi thuyết phục anh cũng chịu đi .

Ra đến cửa quán thì có người gọi cô lại .