Thật lớn khiếp. Cô cố vực lên và nhanh lẹ nhận ra mình vẫn nằm trên một chiếc sàn bằng bê tông nóng bức trong 1 căn phòng nhỏ dại đầy những vết bụi bặm....

Bạn đang xem: Đọc truyện đêm khuya

Tay cô bị khóa chặt với cùng 1 người bọn ông lạ hoắc tóc vàng.

Cô chỉ muốn hô hét lên, cơ mà rồi núm kìm lại.

Cô từ bỏ nhủ ko được bối rối cho cho đến lúc hiểu được chuyện gì sẽ xảy ra.

Tất cả chỉ bởi vì Tabitha trực thuộc tuýp bạn thích bày ra mấy trò tán tỉnh và hẹn hò mai côn trùng trong một bối cảnh cực kỳ biến thái - chẳng hạn như cái lần chị ấy "vô tình" nhốt cô cùng với Randy David trong gầm tủ áo suốt ba giờ liền.

Hay mẫu lần "bắt cóc" cô bởi chiếc xe pháo tải với việc trợ góp của một tay nhạc sĩ quỷ quái dị.

Tabitha luôn luôn nghĩ ra đủ hồ hết cách lạ đời nhất nhằm gán đôi cô với một gã trai làm sao đấy. Nhưng, công trung ương mà nói thì tính đến giờ, Tabitha chưa khi nào hạ gục một chàng trai nào trước khi trói bọn họ lại cùng với nhau.

Nhưng mà, Tabitha luôn là người trước tiên nghĩ ra đầy đủ thứ. Cùng một cuộc hẹn hò "lù tội nhân mù" (ý chỉ cả hai người đều ngần ngừ gì về đối phương) đúng thực là rất là mang phong cách hữu cựu.

Cố định tâm mày mò tình huống hiện nay tại, Amanda nhìn quanh quất xung quanh. Cả hai hiện nay đang bị nhốt trong 1 căn phòng nhỏ không bao gồm cửa sổ, chỉ có duy tốt nhất một cánh cửa sắt hoen gỉ. Tuy nhiên để mang lại được cửa nhà đó chắn chắn cô bắt buộc kéo lê "người bạn" băng ngang nguyên căn phòng.

Trong phòng không tồn tại đồ thiết kế bên trong cũng ko có bất kể thứ gì. Ánh sáng độc nhất hắt ra từ dòng bóng đèn nhỏ tuổi xíu để ngay giữa trần.

Được thôi, thế có nghĩa là không có nguy nan nhất thời làm sao hết.

Trong cái thực trạng chẳng rước gì làm dễ chịu và thoải mái đó, cô nghiêng đầu quan sát cái cơ thể nằm sóng xoài bên cạnh. Chàng trai quay sống lưng về phía cô, và từ góc nhìn này, thật băn khoăn anh ta đã chết hay chỉ bị bất tỉnh nhân sự xỉu.

Hy vọng cái tài năng thứ hai cao hơn nữa một chút, cô nhích dần dần về phía anh chàng. Trông anh ta có vẻ như cao lớn, và mẫu kiểu nằm trông như thể anh ta bị đập một cú trời giáng rồi nằm quay đơ luôn tại chỗ.

Chân run run, Amanda rón nhón nhén quỳ gối, chậm rãi di chuyển cơ thể anh ta thế nào cho cánh tay của anh chàng không bị xoắn lại.

Người lũ ông không nhúc nhích.

Cô nhìn chằm chặp vào cái cơ thể ngay trước mặt. Một chiếc áo khoác bên ngoài bằng domain authority dài màu đen, quần jeans đen, áo thun cổ tròn cũng màu black nốt, xiêm y đó khiến cho cho anh chàng trông có vẻ gì đó đầy rình rập đe dọa cho dù bây giờ anh ta đã nằm phục bên dưới đất bất động đậy như một xác chết. Chân đi một đôi ủng cao cổ màu black với cái gót được khảm bội bạc thành hầu như đường nét kỳ lạ. Mái tóc vàng quăn dịu dài cho tận cổ loại áo choàng, rũ xuống trùm kín gương mặt phái mạnh trai.

"Xin lỗi?" Cô rướn tín đồ tới, chạm nhẹ vào người bầy ông thì thầm thì. "Anh vẫn tồn tại sống chứ ?"

Sự đụng va nhẹ nhàng cùng với phần cơ bắp mạnh bạo rắn chắc khiến cô như hoàn thành thở. Cả khung hình của anh ta không khác gì một khối thép nguội. Bằng phẳng và rắn chắc. Cơ thể đó đó là đại diện cho sức mạnh và sự uyển chuyển.

Ôi trời, trời ơi.

Không tự kềm chế được, Amanda chuyển tay đụng nhẹ vào cánh tay anh ta. Cái cảm hứng này !

Cố điều hòa hơi thở, cô test thêm lần nữa

"Anh gì ơi? Ông ơi?" Cô lắc lắc đôi vai săn chắc. "Quý ngài Gothic, làm ơn thức dậy đi nhằm tôi còn đi chứ. Tôi không thích bị nhốt trong loại tủ xống áo với một chiếc xác chết sát bên thêm 1 chút nào nữa đâu. Thôi nào, làm cho ơn đi đừng thay đổi nó thành kỳ nghĩ cuối tuần ở Bernie chứ. Ở đây chỉ tất cả mỗi mình tôi thôi, còn anh thì lại là một trong quý ông lớn chảng."

Nhưng chàng trai chẳng thèm nhút nhích.

Được thôi, đã nắm thì tôi đang thử cách khác.

Amanda bặm môi, lăn anh ta một vòng, nhờ vậy, mái tóc lâu năm trượt sang một bên.

Hơi thở của cô như tắt nghẽn vào cổ họng. Thôi được, bây chừ thì và đúng là cực kỳ ấn tượng.

Anh ta đúng thật là tốt mỹ. Chiếc hàm rắn cứng cáp với số đông đường nét mạnh mẽ mẽ, gò má cao. Cả khuôn mặt toát lên một khí hóa học quý tộc trang nhã, và còn cả loại cằm chẻ nữa, duy nhất đường vạch nhẹ nhưng đủ nhấn mạnh từng con đường nét của khuôn mặt.

Người bọn ông này cài một nét đẹp nam tính khỏe khoắn hiếm thấy, lừng chừng liệu bên trên đời có bao nhiêu người đàn bà may mắn được thấy được vẻ rất đẹp rờ nhãi con này.

Không chỉ vậy, song môi của anh ấy – chính là đôi môi quyến rũ nhất nhưng cô từng trông thấy. Dữ dội và nồng nhiệt, nụ hôn từ song bờ môi mời call đó cố định sẽ là nụ hôn nóng phỏng nhất cùng cuồng say nhất.

Khuyết điểm tuyệt nhất trên gương mặt chính là vết sẹo dài, mảnh như sợi tóc chạy dọc từ bên dưới hàm, tức thì lỗ tai kéo dãn đến tận cằm.

Đúng là một đối thủ nặng ký với chàng trai điển trai Julian – ông chồng Grace. Cho đến giờ này thì Julian chừng như thể người bất khả chiến bại trong góc nhìn này.

Amanda cũng đâu chỉ là dạng thiếu phụ dễ dàng bị làm gục vì nét xin xắn bên ngoài. Cô thích hưởng thụ nét đẹp trí tuệ hơn là hình thể. Duy nhất là, theo kinh nghiệm cá nhân, đa số những người bầy ông nhìn trông được, tức là chỉ bởi phân nửa cái khung hình đang ở kia, thì chỉ số IQ còn bé dại hơn cả số giày.

Trái lại, Tabitha lại tiện lợi bị thú vị bởi mẫu mông đầy cùng đôi bờ vai rắn rỏi.

Nhưng cơ mà ...

Amanda đưa mắt nhìn dọc phần bên rắn chắc, với phần đông đường nét cơ bắp cuồn cuộn. Ví như là anh chàng nằm trước mặt, thì chút xíu ngoại lệ cũng chẳng bao gồm gì là vượt đáng.

Nhưng dù sao đi nữa thì trước nhất anh ta buộc phải còn sinh sống đi đã.

Cô bồn chồn chồm người tới, gửi tay tìm đụng mạch chủ yếu ngay cổ. Tim vẫn còn đập cấp tốc và mạnh.

Vậy là anh ta vẫn còn đó sống. Thở phào nhẹ nhõm, cô nỗ lực lay chàng trai lần nữa. "Nè, áo domain authority ? Anh nghe tôi nói gì ko ?"

Một giờ đồng hồ rên khẽ, cánh mày râu trai chớp đôi mắt vài cái. Amanda như bị hút mất hồn vì hai con mắt đang mở to. Bọn chúng thật tối, đen thẫm, cùng khi đôi mắt đó bỏ lên trên người cô, đôi đồng tử giãn ra.

Anh ta vắt chặt đem vai cô, liếc mắt nhìn khinh bỉ.

Cô vùng fan bỏ chạy nhưng chàng trai đã hối hả kéo mạnh khỏe cô lại, đẩy cô vấp ngã xuống đất. Chỉ vào một loáng, cả khung hình anh đã đè lên khung hình cô, áp gần kề lên sàn. Nhì cổ tay cô bị giữ lại chặt, cao quá đầu.

Đôi mắt đen thẫm, sexy nóng bỏng lướt dọc khắp người cô dò xét.

Amanda như tất yêu thở nỗi. Cả thân người anh xay chặt rước cô từng phân, từng phân một. Cho đến lúc này, cô gấp rút nhận ra anh không chỉ có cánh tay cứng như gọng kìm. Anh chính là một vưu vật, cơ bắp mạnh mẽ mẽ, tràn đầy nhựa sống. Hông anh ép chặt giữa nhị đùi cô trong những lúc vùng cơ bụng rắn rỏi nén chặt cô ở một tư thế khiến cho măt Amanda đỏ bừng. Sự va chạm khiến cho cô cảm thấy khung hình như bừng bừng, tất cả một cái gì đó đang mong mỏi vùng thoát ra khỏi con bạn cô. Choáng ngợp mang đến không thở được.

Lần thứ nhất trong đời, cô muốn chủ động hôn một người bọn ông, một tín đồ mà cô đo đắn tí gì về anh ta cả.

Anh ta là ai ?

Amanda càng cảm thấy khung hình hừng hực không chỉ có vậy khi anh ta cúi thấp đầu xuống, hít hít mái đầu của cô.

Amanda hồi hộp mang đến cứng người. "Anh đã đánh hơi tôi đấy à ?"

Anh ta mỉm cười khoái trá, đến rung cả người. Cô rất có thể cảm thấy phần thân thể anh va vào cơ thể mình vào tràng cười cợt nắc nẻ.

"Chỉ vì chưng tôi đam mê mùi nước hoa cô đang sử dụng thôi, mafleur," anh nói chuyện bên tai cô bởi chất giọng khiêu khích kỳ lạ khiến khắp cơ thể cô như mong muốn nhũn ra. Tiếng nói trầm như giờ đồng hồ sấm chạy dọc khắp cơ thể cô đầy kích thích.

Ôi trời, người bầy ông này thừa quyến rũ, với giờ hơi thở anh lại đang tiếp tục mơn man vị trí cổ, Amanda còn hoàn toàn có thể cảm thấy gì nữa ngoài xúc cảm đê mê rạo rực rộng phủ đến từng tế bào.

"Cô không hẳn Tabitha Devereaux".

Anh thủ thỉ khẽ mang lại nổi mặc dù hơi thở anh vẫn đang phả vào tai cô cơ mà cô vẫn phải cố gắng lắm mới nghe rõ đầy đủ gì anh nói.

Cô nuốt nước miếng bối rối. "Anh biết T-"

"Shh," liên tục thì thầm mặt tai Amanda trong lúc ngón tay dòng lần tìm rượu cồn mạch trên cổ tay cô. Một cái chạm nhẹ nhưng như thể bao gồm luồng điện giật mạnh dạn chạy suốt khung hình cô. Ngực cô thắt chặt lại như thể hy vọng đốt cháy cô.

Mặt kề ngay cạnh mặt, Amanda có thể cảm thấy râu của anh ấy nhẹ nhàng cọ sát lên má, một cơn ớn lạnh chạy dọc theo từng loại đụng chạm. Vào suốt cuộc sống mình, cô chưa lúc nào từng cảm thấy điều gì kích đụng hơn cái xúc cảm lúc này, cả trọng lượng cơ thể anh sẽ ép chặt lên người. Cùng cô cũng chưa khi nào ngửi thấy hương thơm nào kích yêu thích hơn dòng mùi cay cay đầy nam tính mạnh mẽ tỏa ra từ khung người anh.

"Bọn chúng đang nghe đó." Kyrian nói thật khẽ bởi chất giọng trầm ấm.

Bây tiếng anh đọc rất ví dụ rằng cô không thể là một mối nguy đối với anh, anh biết anh đề xuất buông cô ra, kị xa khỏi cái khung người đang bị lèn ép bên dưới, tuy thế ...

Đã thọ lắm rồi kể từ lần sau cùng khung người anh cảm nhận được làn không gian nóng bỏng giữa nhì đùi của fan phụ nữ. Nghe đâu đã hằng chũm kỷ anh không hề gần cận với phụ nữ. Anh phần đông đã chẳng chú ý cái cảm hứng mềm mại, ấm cúng của bộ ngực người thiếu phụ là như thế nào. Cả cái xúc cảm nóng bỏng, và lắng đọng của hơi thở phả vào cổ mời gọi.

Nhưng tiếng thì cô ta sẽ ngay bên dưới anh...

Oh, đề nghị rồi. Tiếng thì anh sẽ nhớ ra thiếu nữ thường cảm giác thế nào khi đụng vào da thịt anh, đụng vào cái khung hình cuồn cuộn này. Với nhất là cái cảm hứng của đàn họ lúc được anh đụng vào, được anh mơn man bằng những sự ngón tay điêu luyện.

Trong một thoáng, tưởng như anh sắp thả lỏng cảm xúc, với tưởng tượng ra cảnh anh lột sạch áo quần của cô nàng trước mặt, đam mê thú khám phá từng mặt đường cong gợi cảm.

Và vớ nhiên, thân mật chưa dừng lại ở đó nữa.

Hmmm... Anh nhắm ép mắt lúc trong đầu chỉ ra cảnh lưỡi anh tìm hiểu khuôn ngực cô, vui đùa với đầu vú cưng cửng cứng bởi dục vọng trong những khi tay cô luồn vào tóc anh.

Sự phản kháng của cô chỉ làm tăng thêm kích thích cho anh nhưng mà thôi.

Hmmm...

Tất nhiên, nếu mày mò ra anh là ai hoặc có thể nói rằng là dòng gì, dĩ nhiên cô phụ nữ sẽ white bệch vì chưng sợ hãi. Cùng nếu như cô ta cũng như cô chị gái, có lẽ hai bạn sẽ kungfu một trận sống chết ra trò.

Thật là đáng tiếc. Tuy thế dù sao anh cũng đã quá rất gần gũi với sự sợ hãi mà chủng loại người dành cho anh. Đó là 1 trong lời nguyền và là sự cứu rỗi so với giống nòi giống của anh.

"Ai sẽ lắng nghe?" cô cũng thì thầm.

Anh mở mắt, tiếng nói của cô thật dịu dàng và du dương quá. Anh vô cùng thích giọng nói quyến rũ và mềm mại hơi ngân dài của fan phương nam. Và người thiếu nữ này lại cài đặt một chiếc lưỡi mềm như lụa.

Mặc cho việc cự giỏi mãnh liệt của ý chí, cơ thể anh không chấm dứt khát khao yên cầu cái cơ thể bên dưới. Khao khát đó càng tạo thêm đến độ anh ý muốn nuốt chặt hoặc chỉ một phần thôi song môi mời điện thoại tư vấn khi trong những khi vô tình, anh khiến cho hai đùi cô dang rộng ra, và khắp cơ thể anh đón nhận hoàn toàn dòng hơi rét hừng hực sẽ tỏa ra từ khung người cô.

Đúng rồi, anh rất có thể thưởng thức người đàn bà này.

Tất cả số đông thứ của cô. Vớ cả.

Anh ngả fan ra sau để có thể nhìn kỹ hơn khuôn mặt cô. Mái đầu nâu về tối màu buộc hờ bằng một dây buộc tóc màu nâu nhạt lấp lánh lung linh trong ánh sáng. Đôi đôi mắt xanh thẫm trình bày sự bối rối, phẫn nộ và tất cả xúc cảm của tín đồ phụ nữ. Nó khiến cho cho cô nàng trông thật hiền từ và thánh thiện, nhất là vệt tàn nhang nhỏ ngay bên dưới mắt phải. Đó là điểm khác hoàn toàn duy tốt nhất giữa cô và tín đồ chị song sinh.

Nốt tàn nhang đó với cả hương thơm cô đang sử dụng.

Tabitha lúc nào thì cũng ngào ngạt trong hương thơm nước hoa sang trọng trong khi khung hình cô chỉ thoang thoảng mùi hoa hồng dìu dịu.

Chính bởi vậy, sự ham ao ước của Kyrian so với người thiếu phụ này lại nam giới thêm mãnh liệt. Tuyệt nhất là cả mấy cố kỷ nay anh chưa hề được va đến bất cứ người thiếu phụ nào trong khoảng cách gần cho dường này.

Đã hàng gắng kỷ anh không hề gồm lại cái xúc cảm lúc này.

Mặt Amanda nóng bừng khi chiếc phần căng phồng cứng ngắt của anh ý ta áp chặt lên xương chậu của cô. Ví dụ người lũ ông này chưa chết nhưng cả cơ thể anh ta đa số đã cương cứng cứng không còn cả rồi. Và chắc chắn là là sự cương cứng này chẳng bao gồm chút liên quan gì cho rigor mortis (ND: tiếng Latin, ý chỉ đầy đủ xác chết ban đầu cứng lại).

"Nè, anh kia, tôi nghĩ tốt hơn không còn là anh tìm nơi khác mà dựa."

Mắt gã dán chặt một phương pháp thèm mong muốn lên môi cô và cô như có thể nhìn thấy sự ước mơ trong hai con mắt sâu thẫm như tối đen. Anh ta nghiến chặt răng như tự đương đầu với bản thân.

Xem thêm: Cách Viết Số Thứ Tự Trong Tiếng Anh, Cách Nói Về Số Trong Tiếng Anh

Sức dạn dĩ cơ bắp và khả năng giam giữ dục vọng.

Nằ gần kề ngay dưới anh, cô nhận biết sự ảnh hưởng mạnh mẽ từ cơ thể này.Và cô rất có thể nghe thấy tiếng hotline của ham ao ước đang bùng lên, kích ham mê cô vào khát khao hưởng thụ đôi môi sexy nóng bỏng trước mặt.

Đó là một quan tâm đến đáng sợ nhưng cũng đầy phấn khích.

Anh hít một tương đối thật sâu, ngồi xuống cạnh cô. "Sẽ hồi phục nhanh thôi."

Amanda thật quan trọng tin nổi sao anh ta lại nói theo cách khác một giải pháp dửng dưng như vậy khi chú ý lượng máu bám trên quần áo cô, cô hoàn toàn có thể đoan chắn chắn vết thương hơi nặng. Nhưng trông anh ta có vẻ như chẳng gồm chuyện gì xảy ra. "Anh bị thương ở đâu thế ?"

Không vấn đáp mà chuyển tay vuốt làn tóc hung hung, anh khựng bạn nhìn chăm bẳm vào dòng còng bạc đãi kẹp khu vực cổ tay phải, với rồi nhan sắc mặtbiến đổi, biểu lộ một sự tức giận sâu sắc.

Chỉ dựa vào góc nhìn lạnh lùng cùng cực của anh khi quan sát vào dòng còng, cô biết việc bị còng tay vắt này khiến anh giận dữ gấp mấy lần mình.

Bây giờ, khi không còn phải chịu mẫu áp lực khung người anh đè lên trên người mình, cô lại phải đối mặt với một vật dụng khác giận dữ hơn – tâm trạng mờ mịt tỏa ra từ bỏ anh. Nhưng gương mặt anh vẫn trông đầy mị lực cùng hấp dẫn.

Như một vị anh hùng.

Cô tiện lợi nhận ra bộ áo quần anh sẽ mặc trên fan vừa tương đương giống quần áo của quan nhiếp bao gồm vừa tương tự đồ của các hiệp sĩ thời trung cổ. Bộ trang phục đó thật chẳng hợp với cái không gian của vậy giới văn minh này tẹo nào.

"Chà, chà," một tiếng nói kỳ kỳ lạ vang lên, "Kẻ Săn Đêm sau cùng cũng vẫn thức tỉnh."

Amanda phân biệt cái tiếng nói đanh ác này chính là giọng của fan đã đột kích cô trong nhà Tabitha.

"Desi nhỏ xíu bỏng," người bầy ông đứng cạnh cô công bố trách mắng trong lúc mắt anh ta chú ý trừng trừng vào bức tường chắn nâu. "Vẫn còn chơi loại trò trẻ em này à. Không dám chính đáng xuất hiện tại trước mặt ta như 1 tên Daimon thật sự sao ?"

"Lâu rồi không gặp Kẻ Săn Đêm. Mày thấy đó, ta chưa phải như những kẻ khác cứ khúm vắt cúi đầu trước một bé sói to xác xấu xa. Ta chính là bác tiều phu siêng tiêu diệt lũ sói xấu xí đó."

Giọng nói kỳ lạ im lặng một lúc. "Khi truy sát ta, mi cùng Tabitha Devereaux không hẳn đã ra tay siêu nhẫn trung khu và lạnh nhạt sao, giờ đã đi vào lúc lũ mi phải đương đầu với sốt ruột rồi. Ta đang khiến lũ mi nên quỳ gối ước xin ta cho những ngươi bị tiêu diệt mau đi."

Kẻ săn đêm gục đầu cười cợt rũ. "Desi đáng thương, vào đời ta chưa bao giờ biết cầu xin ai, cùng nếu như ta bao gồm cầu xin gì từ cái thứ như ngươi thì mặt trời nhất thiết là đã mọc trường đoản cú đằng tây."

"Hubris," Desi nói," em mong báo thù."

Kẻ Săn Đêm đứng lên, và lúc này Amanda mới nhìn thấy dấu thương bên cạnh hông anh ta. Cái áo sơ ngươi của anh rách bươm trong những lúc sàn nhà khu vực anh vừa vực dậy dính đầy vệt máu. Nhưng dường như như dấu thương đó so với anh không là gì cả.

"Nói cho ta biết, mày thấy dòng còng đó vậy nào ?" Desi hỏi. "Nó được tạo nên bởi thần lửa Hephaestus. Chỉ gồm ông trời và mẫu chìa khóa bởi vì thần Hephaestus tạo thành mới rất có thể mở được ổ khóa đó. Mà lại ông trời đã quăng quật rơi chiếc thứ như mi..."

Kẻ săn Đêm liếc nhìn quanh. Loại nhìn lạnh buốt của anh khiến cho ngay cả hung thần cũng bắt buộc rùng mình. "Còn ta thì rất thích thú giết bị tiêu diệt mi."

Desiderius mỉm cười to. "Còn ta thì lại đắn đo liệu mi có còn thời cơ đó không khi đứa bạn đồng hành bé bé dại phát chỉ ra thật ra ngươi là vật dụng gì."

Kẻ Săn Đêm liếc chú ý cô ra hiệu đừng nhằm lộ cho lũ chúng biết thân phận thiệt sự của cô. Tuy thế anh không cần ra hiệu cô cũng biết buộc phải làm gì. Cô chưa bao giờ nghĩ tới sự việc phản bội chị mình.

"Có yêu cầu vì vậy nhưng mi trói lũ ta vào cùng nhau không?" Kẻ săn tối hỏi. "Mi mong thấy bầy ta hành động sao ?"

"Oh, ko đâu." Desiderius trả lời. "Ta không hề có dự định thế đâu. Nếu bầy mi từ bỏ cấu xé lẫn nhau thì thật xuất sắc quá, cơ mà ta lại sở hữu ý định vẫn thả bọn mi ra lúc trời vừa rạng sáng. Rồi mi sẽ thấy, chuyện gì sẽ xảy ra khi Kẻ Săn Đêm trở thành bé mồi. Quan sát cục bộ sự việc và trông thấy những ngươi bị dày vò chính xác là tuyệt vời. Mặc dù mi có lên chầu trời hay xuống biển lớn thì ta cũng trở nên tìm được ngươi cơ mà thôi."

Kẻ Săn Đêm cười cợt khẩy. "Mi nghĩ mày đủ kĩ năng để truy giáp ta sao ?"

"Oh, vớ nhiên. Mi vẫn thấy ta nắm rõ nhược điểm của mi hơn chính bạn dạng thân mi."

"Ta không tồn tại nhược điểm nào cả."

Desiderius mỉm cười phá lên. "Đúng là giọng lưỡi của đàn săn đêm. Tuy thế tất cả chúng ta đều có gót chân Achilles, nhất là các người ship hàng cho Artemis. Mày cũng ko ngoại lệ."

Amanda rất có thể thề là cô vừa new nghe giờ liếm môi vừa lòng của Desiderius.

"Khuyết điểm lớn số 1 của mi đó là thói giả cỗ thanh cao. Người phụ nữ đó ghét mi nhưng lại mi lại không giết cô ta nhằm đảm bảo bình an cho bản thân. Trong những khi ả ra sức giết ngươi thì ngươi lại tìm kiếm cách đảm bảo mạng sống của ả." Desiderius cười quỷ quyệt. "Mi cần thiết làm sợ loài người, có đúng không ?"

TBC

"Desi, Desi, Desi". Kẻ Săn Đêm vững chắc lưỡi. "Ta nên làm cố kỉnh nào cùng với mi trên đây ?"

"Đừng nói với ta bằng cái giọng suồng sã khiếm nhã đó."

"Sao lại không nhỉ ?"

"Bởi vì ta không phải là 1 con tè yêu co rúm người sợ sệt trước chiếc thứ như mi. Ta đó là cơn ác mộng khiếp sợ nhất mà mi từng mơ thấy."

Kẻ Săn Đêm tiếp tục chế giễu. "Bắt chước y chang. Xem nào, Desidisastrous, đời nào mi chẳng thể tự nói bằng cách của mình được sao mà bắt buộc bê nguyên thoại vào mấy bộ phim truyện truyền hình hạng B cầm ?"

Một giờ đồng hồ gầm gừ tức giận vang lên. "Đừng bao gồm châm chọc thương hiệu của ta."

"Lỗi của ta, ngươi đúng rồi. Ít độc nhất ta cũng nên tỏ ra tôn trọng ngươi một tí trước lúc xóa sổ mi hoàn toàn."

"Oh, mi sẽ không còn thể xóa khỏi ta được đâu, Kẻ Săn Đêm. Lần này kẻ hết đời chính là mi. Mi tất cả nghĩ đến bé ả sẽ khiến mi lờ đờ hơn bao nhiêu lần ko ? Chưa nói đến sự tồn tại của rất nhiều người chúng ta bé nhỏ dại của cô nàng. Bầy chúng vẫn hạ mi như hạ một bé chó hoang. Ví như ta là mi, ta sẽ bước đầu cầu nguyện. Mi chưa từng lúc nào nghĩ ta đã yêu cầu chịu đựng nỗ lực nào lúc ở sát bên mi, có đúng không nhỉ ?"

Môi của anh ý mím chặt, với rồi Kẻ Săn Đêm mỉm cười trước lời rình rập đe dọa của Desiderius. "Mi và đúng là quá từ bỏ đề cao bạn dạng thân."

"Để rồi xem."

Amanda nghe thấy giờ micro bị bấm tắt.

Kẻ Săn Đêm chú ý xuống cái còng tay khó khăn chịu. "Ta đã giết chết cái tên rác rưởi nghiện phim đáng sợ đó."

"Nè, nè, nè!" cô kêu to khi anh nhấp lên xuống lắc cánh tay cô trong những khi cố tìm phương pháp tự thoát khỏi chiếc còng. "Tay của tôi cũng bị khóa chung với anh đó."

Anh dừng tay, chú ý cô. Cái nhìn của anh đã bao gồm phần êm ả dịu dàng hơn."Song sinh. Hắn chưa lúc nào nghĩ mang đến chuyện đó. Cô gồm biết giờ chị cô đang ở đâu không ?"

"Tôi còn chần chờ mình đang nơi đâu nữa phía trên nè. Mà thậm chí còn tôi còn thiếu hiểu biết nhiều chuyện quái ác gì sẽ xảy ra ở chỗ này nữa. Anh là ai, còn mấy gã cơ là ai ?" Rồi cô hạ các giọng nói thêm, "Bọn chúng có nghe thấy bọn họ không ?"

Kyrian lắc đầu. "Không, micro đã bị tắt rồi. Bây giờ thì gã đó cứng cáp thôi chơi cái trò bắt chước bộ phim Sự trả thù của Igoresque. Tôi đắn đo cô cụ nào, chứ tiếng tôi rất có thể tưởng tượng được cảnh gã đã xoa hai tay vào với nhau đầy thỏa mãn nhu cầu như nhân thứ Dexter vào bột phim phòng thử nghiệm của Dexter".

Kyrian ngấm ngầm quan sát cô. Trông cô không tồn tại vẻ như lo sợ đến phân phát khiếp... Nhưng, chính thế anh ta mới cảm thấy thật cuốn hút. Ví như giờ nói đến cô biết Desiderius là con hồ ly chuyên hút linh hồn nhỏ người, và nó sẽ bám theo chị chị gái của cô ý thì chắc là không tối ưu gì lắm.

Tất nhiên, theo cái xu hướng thích tìm khử ma cà rồng của cô ấy chị thì cái thực sự đó chắc cũng không đến nỗi rất sốc cùng với cô.

Anh nhắm mắt lạ, nắm tìm biện pháp đọc xem xét của cô, một lần nữa khẳng định sự nghi ngại của bản thân.

Trong cô vẫn nảy lên một sự sợ hãi hãi, không thực sự cuồng loạn nhưng đó chính là sợ hãi.

Trái cùng với cô chị Tabitha, cô chưa phải là loại tín đồ vội vàng giới thiệu kết luận, nhưng mẫu tình trạng hiện nay tại khiến cho cô hiếu kỳ và cũng khó tính nữa. Anh rất có thể kể cho cô mọi chuyện theo cái biện pháp ít làm cô lo sợ nhất, tuy vậy cái thực chất Kẻ Săn Đêm trong cơ thể khiến anh chỉ muốn bật mý với cô hầu như điều cơ bản nhất cơ mà thôi.

Và giờ thì các điều cô nên biết không những lắm. Ví như may mắn, anh hoàn toàn có thể thỏa mãn sự tò mò của cô mà không cần thiết phải tiết lộ thân phận thật sự của anh.

"Người ta gọi tôi là thợ săn," anh trọng thể tự giới thiệu, "Và gã đó là kẻ muốn làm hại chị gái cô."

"Cám ơn, nhưng mấy chuyện đó thì tôi vẫn biết rồi." Amanda cau mày. đúng ra cô nên bối rối nhưng trái lại. Sự tức giận sẽ lấn áp sợ hãi hãi. Nhầm lẫn cô với chị gái, rồi kéo cô vào dòng mớ bòng bong của cuộc sống điên khùng của bà chị.

Thật trung ương mà nói thì sâu thẳm trong trái tim cô cảm giác vui vì lũ họ sẽ bắt lầm cô, cũng chính vì nếu là Tabitha trong yếu tố hoàn cảnh này thì chắc chắn c từnghị ấy sẽ thổi phồng lên đông đảo chuyện bằng cách ra vẻ hotline thần gió Kamikaze, cùng rồi đến sau cùng chị ấy đang tự thịt mình mất thôi.

Nhìn sang Kẻ Săn Đêm, đôi mày cô nhíu hẳn lại. Làm sao mà anh ta lại biết Tabitha ? đặc biệt nhất là, làm thế nào anh ta có thể phân biệt được hai người mẹ họ vào khi trong cả mẹ lũ họ cũng song khi chạm chán phải khó khăn trong chuyện này.

"Anh là giữa những người các bạn của chị tôi yêu cầu không ?"

Anh ta chú ý cô lạnh lẽo trước lúc kéo cô đứng lên. "Không," anh nói trong những khi phủi phủi ngực, hông, lưng rồi chân.

Amanda vậy không nhìn vào cái khung hình cường tráng trước mặt khi được anh kéo đứng dậy. Tuy thế khi tay cô va vào khuôn ngực rắn rỏi thì cô tựa hồ như hy vọng rên lên.

Anh chính là đại diện mang đến tình dục với tốc độ. Đáng tiếc anh lại ko thuộc dạng người mà cô thích. Trái lại, anh là 1 tập hợp tất cả những gì nhưng cô cảm xúc không chút hứng thú ở một người bầy ông. Chẳng phải sao ?

Anh bật lên một giờ đồng hồ rủa. "Tất nhiên rồi, gã có điện thoại của tôi", anh lẩm bẩm rồi kéo cô đi về phía cửa.

Sau khi thử lắc lắc tay chũm cửa, anh ban đầu xem xét cái phiên bản lề.

Khi anh tháo chiếc giầy bên trái ra, cùng đứng trên hồ hết ngón chân trần, Amanda nhìn anh cau mày. "Anh định làm những gì vậy ? Định đi bơi à ?"

Anh quan sát cô cười cợt tự mãn trước lúc cúi người cầm chiếc giày lên. "Cố thoát thoát ra khỏi chỗ này. Còn cô ?"

"Cố không bị anh làm cho phiền."

Khi nghe câu nói đó, hai con mắt anh ánh lên sự ưng ý thú, với rồi anh quay lại tập trung vào góc cửa trước mặt.

Amanda chú ý anh thừa nhận vào giữa những miếng khảm bội bạc gắn sống gót giày, ngay nhanh chóng một lưỡi dao khoảng độ 5 inch phóng vọt ra từ đầu mũi giày. Chính xác là cái kiểu nhưng Tabitha hết sức thích đây. Cô trường đoản cú hỏi, lần khần trong bóp của anh ấy có mảnh vỡ của các thiên thạch nào không nhỉ.

"Oooo," cô bật lên lời dấn xét. "Đáng sợ hãi nhỉ."

Anh chú ý cô vẻ khó khăn chịu. "Cô em, trông cô chẳng dường như gì là sợ cả."

TBC

Amanda chú ý anh nhảy cười, một quý ông hết sức là nam tính lại cư xử vô cùng chị em tính.

Anh chỉ lờ cô đi, dùng lưỡi dao hình răng cưa cố dịch rời cái phiên bản lề đã trở nên rỉ sét.

"Coi chừng đó, liên tục như vầy coi chừng gãy dao luôn luôn cho coi," cô cảnh cáo anh.

Anh nhướng mày chú ý cô. "Không gì trên đời này hoàn toàn có thể làm gãy lưỡi dao này hết." Anh nghiến chặt răng gõ táo bạo giày. "Cũng như không gì bên trên đời này có thể di gửi cái phiên bản lề chết tiệt này." Anh cố kỉnh thêm chút nữa.

"Chết tiệt," anh gầm gừ khi cái bản lề không chịu nhúc nhích lấy một chút. Anh rút lưỡi dao ra rồi uốn cong nó nhét quay lại vào giày. Mỗi rượu cồn tác khung hình lại làm cho chiếc áo khóa ngoài của anh lay động, trường đoản cú phía sau là 1 bức tranh hoàn mỹ đầy sống động.

Còn nữa, cả vùng mông cũng tương đối gợi cảm.

Khi anh vực lên phô diễn cả cái khung hình cao một mét tám, mồm Amanda như khô hết lại.

Thánh thần ơi.

Thôi được, cô ko thể lắc đầu là anh có một điều khiến cho cô thiết yếu nào chống lại được. Đó là chiều cao. Cô cứ luôn luôn cảm thấy rạo rực khi thấy được những người cao hơn mình. Cùng với người bọn ông này, cô có thể thoải mái mang đôi giày cao ba phân của bản thân mà ko phải lúng túng sẽ có tác dụng tổn yêu quý lòng từ trọng nam tính mạnh mẽ của anh ta.

Anh cao hơn nhiều cô.

Và cô lại thích điều đó.

"Làm sao nhưng mà anh lại biết em gái tôi?" cô hỏi, nỗ lực giữ cho lưu ý đến chỉ lẩn quất quanh ở mẫu chủ đề bao gồm chứ chưa phải ở dòng ham muốn trải nghiệm đôi môi mời hotline của anh.

"Tôi biết cô ta vị cô ta cứ ngáng con đường tôi mãi." Vừa nói anh lại vừa rung lắc lắc loại còng. "Không biết loại người những người muốn gì cơ mà cứ mê thích chõ mũi vào mọi chuyện tránh việc xen vào làm cái gi ?"

"Tôi ko chõ mũi..." nhưng chưa nói không còn câu thì óc cô bước đầu phân tích câu anh vừa nói. "Loài người những người ? Sao lại nói cố kỉnh ?"

Anh ko trả lời.

"Nghe này," cô nói trong khi giơ cao cả lên nhằm cả hai hoàn toàn có thể nhìn rõ cái còng, "Giờ tôi hiện nay đang bị kẹt dí với anh, cùng tôi nên câu trả lời."

"Không đâu."

Kết thúc tranh luận.

Cô rất ghét bọn ông tuýp anpha. Đó là những người dân độc đoán, lúc nào thì cũng tỏ vẻ ta đây, theo đúng kiểu ta-là-người-đàn-ông-chân-chính-cô-bé-à. Loại người đó chỉ khiến cho cô bi ai nôn.

"Được rồi, rực rỡ con to gan lớn mật mẽ," cô cáu kỉnh. "Tôi chưa hẳn loại thanh nữ khiếp hãi nhắm tịt đôi mắt trước loại thứ hèn cáy hơn nữa tỏ ra nguy hiểm. Đừng tất cả nghĩ bí quyết của anh đang có công dụng với tôi. Nói cho anh biết, đồng nghiệp thường call tôi là thiết bị nghiền đó."

Kyrian cau mày chú ý cô. "Nhóc con mạnh khỏe sao ?" anh lập lại lời nói đó cùng với vẻ thật hoài nghi nổi.

Trong suốt cuộc đời dài đằng đẵng này, trước đó chưa từng có ai dám đứng trước mặt anh tỏ thể hiện thái độ như thế.

Đứng trước đội quân La Mã hùng mạnh, anh không khác một tử thần, dùng chiến thuật của bản thân khiến kẻ thù khiếp hãi. Chỉ bao gồm rất ít fan có quả cảm nhìn trực tiếp vào mắt anh.

Với cưng cửng vị một Kẻ săn đêm, anh đã để cho những đoàn quân ma quái Daimon với Apollites cần run rẩy lúc đứng trước anh. Tên của anh ấy chỉ được kể thầm thì khe khẽ bằng toàn bộ sự tôn kính và sùng bái, mà lại người thiếu phụ này lại dám hotline anh là

"Cái lắp thêm nhát cáy ngoại giả tỏ ra nguy hiểm," bất giác anh nói to câu đó. "Chưa bao giờ ta lại bị xúc phạm đến cầm này."

"Vậy tức thị anh là nhỏ độc duy nhất trong đơn vị sao."

Anh nhảy cười lúc nghe lời nhấn xét đó. Sự thật là anh gồm đến tía đứa em gái, nhưng không có bất kì ai trong số lũ chúng dám nói với anh bằng cái giọng này.

Anh quét góc nhìn cô. Cô không đẹp nhất theo kiểu truyền thống nhưng từ bỏ cô toát ra vẻ cuốn hút kỳ lạ, đôi mắt hình trái hạnh khiến cô trông sexy nóng bỏng cực kỳ.

Mái tóc nhiều năm màu gỗ gụ buông xỏa xuống bờ vai mảnh dẻ. Nhưng lôi kéo nhất vẫn là đôi mắt màu domain authority trời. Ấm áp và thông minh, ánh mắt đó như bóp chết toàn bộ mọi dã vai trung phong của anh.

Trên má cô có một vệt hồng nhạt làm cho màu mắt cô trở cần thẫm hơn. Mang đến dù hoàn cảnh hiện tại của cả hai khá là hiểm nghèo, anh vẫn ko dằn lòng từ hỏi liệu cô trông ra sao sau một đêm ân ái nồng nhiệt. Toàn bộ những thiết bị anh rất có thể nhìn thấy là đôi mắt thẫm màu đầy đam mê, mái tóc khá rối, má đỏ hây hây do những va tiếp xúc với hàng ria của anh, cùng đôi môi ướt át khá sưng bởi nụ hôn nồng nàn của anh tạo nên ra.

Suy nghĩ kia khiến cơ thể anh rạo rực. Và rồi một cảm xúc quen trực thuộc châm chích sau gáy anh. "Sắp rạng đông rồi."

"Làm sao anh biết."

"Chỉ biết thôi." Anh kéo cô về phía bên trái, bước đầu kiểm tra tấm thảm treo tường. "Một khi ra khỏi chỗ này, bọn họ phải tìm phương pháp phá dòng còng này."

"Cuối thuộc cũng nói được một câu ra hồn." Amanda nhìn xuống khung người anh cùng trông thấy lốt thương lởm chởm nằm dưới lớp vải rách tươm. "Anh có cần xem lại lốt thương không."

"Ông trời không nhằm tôi chảy máu tới bị tiêu diệt đâu," anh mỉa mai. "Nếu ko cô buộc phải kéo loại xác sinh sống thối rữa này thoát khỏi đây thôi."

Cô nhăn mũi chán chường. "Đúng là thần kinh. Trời ạ. Anh là fan ngưỡng mộ của ai rứa ? Boris Karloff sao ?"

"Đúng nhất là Hanibal."

"Anh ý muốn làm tôi sợ đúng không ạ ?" cô hỏi. "Nếu vậy thì nó chẳng bao gồm công hiệu gì đâu. Tôi to lên vào một ngôi nhà với đủ thứ music của ma quỷ và hai người chị em cứ xuyên ngày săn bắt quỷ. Quỷ tha ma bắt, tôi đang trông thấy đủ thứ cần mấy trò đời treo cổ bi thiết cười của anh ấy không khiến cho tôi hại đâu."

Trước khi anh kịp nhấn ra, cô đã chũm lấy vạt áo sơ mi của anh ý và kéo lên.

Amanda sững fan trước vòm bụng của anh. Phẳng lì, căng cứng và đúng sáu múi, loại cơ bụng này có thể khiến ngẫu nhiên vận khích lệ thể dục thể hình nào cũng trở thành phải ghen tuông tị. Nhưng mà cái khiến cho cô sững người lại đó là vô số vệt sẹo dọc ngang.

Tệ không dừng lại ở đó là cô sẽ trông thấy vết thương nặng trĩu nhất, một vết cắt nằm bên hông, ngay dưới xương sườn.

"Chúa ơi, chuyện gì xảy ra với anh vậy ?"

Anh kéo áo xuống với lùi lại một bước. "Nếu cô mong hỏi về mấy vệt sẹo, thì đó là chiến tích của khá nhiều năm về trước rồi. Còn trường hợp cô muốn nói đến vết cắt thì kia là công dụng trận đánh nhau giữa tôi với một tên Apollite 13 tuổi mà tôi sẽ tưởng lầm là 1 đứa bé xíu cần góp đỡ."

"Anh bị gài bả sao ?"

Anh nhũn nhặn vai. "Cũng có phải là lần đầu đâu."

Amanda cố kỉnh nuốt sự kích thích quan sát lại các vết yêu thương lần nữa. Quanh anh lan ra mùi nguy nan và chết chóc. Anh dịch chuyển như một động vật hoang dã ăn thịt, duyên dáng, uyển gửi và đôi mắt...

Dường như nó có thể xuyên thấu hầu như thứ. Ánh mắt nhan sắc lẻm nhanh nhạy ánh lên tia nhìn thuần khiết cùng thanh cao khó khăn lòng diễn ta. Mỗi lúc anh quan sát cô, tia quan sát đó khiến cho cô chấm dứt thở.

Chưa bao giờ cô trông thấy một người bọn ông tóc kim cương có đôi mắt như thế. Cũng chưa lúc nào cô quan sát thấy bất kỳ ai lại đẹp mắt trai mang đến nhường này.

Mọi mặt đường nét trên khung hình anh đều hoàn hảo nhất như tượng tạc. Từ bỏ anh phát ra nét nam giới tính gợi cảm lạ thường. Cô đã gặp gỡ rất nhiều bọn ông, mọi kẻ vẫn cố rất là để có thể có được sự lôi kéo phát ra từ bỏ con tín đồ này.

"Kẻ săn tối là gì vậy ?" cô hỏi. "Có phải y như Buffy the Vampire Slayer ko ?"

Anh bật cười. "Đúng đó. Tôi đó là một cô gái nhỏ xíu nhỏ, nhỏ gò đang phòng lại đàn ma cà rồng sẽ tìm biện pháp kéo đứt tai tôi, với đẩy -"

"Tôi biết anh không phải là 1 cô gái. Nhưng Kẻ Săn Đêm là gì chứ ?"

Anh thở dài khi kéo cô đi vòng vòng căn phòng, quan gần cạnh kỹ mấy bức tường chắn hòng tìm thấy cánh cửa bí mật. "Ngắn gọn, tôi là người hủy diệt những thứ xuất hiện trong đêm đen."

Một cảm hứng ớn lạnh lẽo lướt dọc sống lưng cô mặc nghe những tiếng nói đó tuy thế cô cảm thấy còn tồn tại điều gì đó phức tạp rộng là chiếc định nghĩa đơn giản vừa rồi. Bắt đầu nãy anh ta trông như một tử thần nhưng trọn vẹn không gồm sự cuồng sát, thậm chí còn cả chút độc ác cũng không. "Sao anh lại ý muốn giết Desiderius ?"

Anh đưa mắt nhìn cô trước khi thử mở cửa nhà thép lần nữa.

Anh giựt mạnh dạn cái tay chũm và cô thật quá bất ngờ là với cú giật như vậy mà dòng ổ khóa vẫn còn đấy nằm yên.

"Bởi vì chưng hắn không chỉ giết chết loài bạn mà còn đánh tráo linh hồn của mình nữa."

Cô căng thẳng lúc nghe đến những tiếng nói đó. "Hắn ta có thể làm nỗ lực được sao ?"

"Chẳng cần cô đang nói là cô thấy hết phần đa thứ rồi sao ?" anh hỏi bởi cái giọng mỉa mai. "Vậy nói mang lại tôi nghe demo xem."

Amanda chỉ ao ước đập mang lại anh một phát. Trong đời cô chưa lúc nào gặp một người kiêu sa và đầy phẫn nộ như anh.

"Sao lúc nào tôi cũng trở thành kẹp trong mấy trò đời siêu nhiên bí ẩn này cố hả trời ?" cô lầm bầm. "Một ngày thông thường như mọi người là thừa lắm sao ?"

"Cuộc sống chưa phải lúc nào cũng giống như cô ý muốn được đâu."

Cô nhướng mày khi nghe những lời đó, cùng cả cái giọng nói kì cục của anh.

Kyrian nghiêng đầu, giơ tay ra hiệu yên ổn lặng.

Bỗng dưng cái ổ khóa kêu click một tiếng.

"Cốc cốc," Desiderius nói. "Mày gồm một ngày nhằm trốn đi, mang lại nửa đêm, họ sẽ bắt đầu đi săn."

"Được thôi," Kẻ săn tối nói. "Mày với cả con chó bé bé dại của mi nữa."

Giọng nói vui lòng của anh khiến cho cô ngạc nhiên. Những tiếng nói đáng sợ đó dường như không gồm chút tác động nào với anh. "Bộ anh ko sợ phần lớn lời đe dọa của hắn ta sao ?"

Anh nhìn cô buông một câu vô cảm. "Chère, ngày mà lại tôi sợ cái thứ như gã đang là ngày tôi nằm phục bên dưới chân gã và trao cho gã bé dao để đưa trái tim của mình ra. Tiếng điều tôi lo ngại nhất là không biết làm thế nào đưa cô về với mẹ cô với thuyết phục người vợ vương cứng đầu bỏ qua mất chuyện này cho tới khi tôi tìm thấy Desiderius với phóng linh hồn gã mang lại nơi dành cho nó."

Mặc kệ phiên bản thân với tình trạng gian nguy hiện tại, cô bật cười to lúc nghe đến lời anh nói. "Nữ vương vãi cứng đầu sao ? Anh biết khá rõ về Tabitha đó."

Bỏ qua lời nhận xét của cô, anh cẩn thận dùng khung người mình có tác dụng tấm khiên đảm bảo an toàn cho cô, chầm chậm chạp mở cửa. Anh tạm dừng một lúc, quan sát quanh.

Bên ngoài là một trong hành lang thuôn với đông đảo vuông cửa rộng lớn đầy bụi bặm ánh lên tia nắng phương diện trời.

"Chết tiệt," Kẻ săn đêm gầm gừ bước lui quay trở về phòng.

"Sao vậy?" cô hỏi, tim đập liên hồi. "Có ai ở kế bên sao ?"

"Không."

"Vậy thì đi thôi." Cô bước vội ra cửa.

Nhưng anh không nhúc nhích.

Anh gặm chặt răng, nhìn ra hành lang lần nữa và lầm bầm gì đấy bằng thứ ngôn từ mà cô không hiểu nhiều nổi.

"Có chuyện gì sao ?" Cô hỏi. "Bình minh rồi, và không người nào ngoài đó cả. Chuồn thôi."

Anh hít một tương đối thật sâu "Vấn đề không phải ở nhỏ người. Sự việc là khía cạnh trời."

"Vấn đề gì với phương diện trời chứ ?"

Anh băn khoăn một lúc, rồi há miệng và gửi lưỡi dọc theo cái răng nanh dài, nhọn hoắc.