PNO - Tôi gặp lại anh vào một trong những buổi chiều hạ lửng lơ đa số sợi nắng và nóng vàng. Công ty chúng tôi ghé vào trong 1 quán coffe lạ với ngồi như nhì người bạn xã giao.

Bạn đang xem: Gặp lại người yêu cũ nên nói gì


Có phần đông lúc xúc cảm và lý trí không gặp nhau tại một điểm. Ngay lúc yếu lòng như thế, tôi gặp gỡ lại anh. Fan ta bảo phần đông gì đã qua hãy để nó qua. Tuy nhiên tôi luôn bướng bỉnh ngoái đầu chú ý lại. Tôi gấp mang lại mình loại ống nhòm nho nhỏ, quan sát về thừa khứ xa xăm bởi mọi cách…

Tôi chạm chán lại anh vào một buổi chiều hạ lửng lơ đầy đủ sợi nắng vàng. Công ty chúng tôi ghé vào một quán coffe lạ với ngồi ngay lập tức phía cổng, khiến ai đi qua cũng rất có thể nhìn thấy. Nghĩa là chúng tôi rất minh bạch, chạm chán nhau giống như các người bạn xã giao.

Như xưa, anh hỏi tôi uống gì. Ngày còn yêu, tôi đam mê thử các vị sinh tố ngọt ngào, lúc nào thì cũng là sinh tố. Còn anh thì vẫn vị cafe đen đá ít đường đắng nghét. Lần này, tôi thử cho bạn một ly cà phê sữa đá, tiếng lanh canh của không ít viên đá va vào nhau có tác dụng tan phát triển thành không gian im lặng của chúng tôi.


*
Ảnh mang ý nghĩa minh họa - SHUTTERSTOCK

Ly cà phê tan đá, giờ chiều trôi đi thiệt nhanh. Anh nhìn vào đôi mắt tôi say sưa, tôi cũng bắt gặp cảm xúc của mình những năm về trước. Giá nhưng mà được tổng hợp vào nhau, giá nhưng được nâng niu cảm giác ấy. Anh làm việc trước khía cạnh tôi, xúc cảm tràn đầy trong tôi. Công ty chúng tôi đọc được ngọt ngào trong góc nhìn nhau, nhưng công ty chúng tôi đã là những người có gia đình, cần thiết buông quên đi tất cả.

Xem thêm: Nên Vuốt Tóc Sang Bên Nào Thì Đẹp, Rẽ Tóc Bên Trái Hay Bên Phải Nam

Chiều nghiêng nghiêng, anh nói tôi như ý khi không mang anh làm cho chồng, do ở anh có nhiều thứ cực nhọc chiều, mang anh tôi đã khổ. Tôi bật cười sau giờ đồng hồ nấc nghẹn. Vậy không mang anh là tôi suôn sẻ sao? Anh đâu biết rằng khi yêu thương anh với được anh yêu, tôi chẳng hề thấy khổ. Tôi hoàn toàn có thể làm tất cả để lo mang lại gia đình, cũng có thể tần tảo như vk anh bây giờ. Vậy phần nhiều nỗi đau tôi cần chịu là may mắn? cảm giác trách móc một ít ấy cũng lập cập tan biến.

Ly coffe sữa đá còn nguyên, tôi chẳng thể nào thẩm nổi vị đắng của nó. Hầu như gì sẽ thành thói quen, thành bản chất đâu dễ dàng từ bỏ. Chỉ đơn giản và dễ dàng là một phép thử. Cơn gió chiều thoảng qua khiến cho lòng tôi se sắt. Còn nếu như không vững lòng hoàn toàn có thể tôi đã bổ gục vào ánh nhìn ấy. đúng chuẩn hơn là tôi ngã gục vào vượt khứ vốn vẫn ngủ vùi, thừa khứ nhưng tôi vốn tôn thờ, vuốt ve sầu nó.

Tôi không được say, toàn bộ chỉ là ảo hình ảnh và phần đa thứ vẫn lại qua đi. Anh ngồi trước khía cạnh tôi nhưng không phải anh của ngày ấy. Tôi ngà ngà ngước chú ý về phía xa xăm, phía bầu trời thu xanh thăm thẳm…

Chúng tôi vùng dậy chào nhau ra về. Xe mỗi người mỗi ngả đi về đúng con đường mình nên đến. Công ty chúng tôi chưa đụng vào nhau sau bao năm xa cách. Anh phía đông còn tôi phía tây, bắt buộc về nhanh kẻo nắng nóng chiều tắt.