"Trên đời này có một thứ tình cảm cực khổ nhất mà lại cũng to tướng nhất ...đó là tình yêu solo phương". Yêu đối chọi phương y như một vòng tròn, ta đi mãi, đi hoài vẫn không tìm kiếm thấy điểm dừng. Kẻ đứng không tính gọi ta là ngây ngốc, người thiếu hiểu biết kêu ta khờ dại. Dẫu vậy tình yêu đơn phương của bọn họ đẹp mang lại nhường nào, họ bao gồm nhìn từng nào cũng cần thiết hiểu được. Có lẽ rằng ai trong bọn họ cũng ít nhiều đã từng rơi vào hoàn cảnh mối tình 1-1 phương cùng những mẩu truyện mà tamquocquananh.vn giới thiệu dưới đây phần nào cũng là nỗi lòng của thiết yếu bạn.

Bạn đang xem: Một câu chuyện tình yêu buồn


12345678910
1 36
1
36

Mối tình 1-1 phương hóa nghìn năm


Đến một ngày tôi bất chợt nhận ra, hình hình ảnh của “Ngốc” trong tôi đang quá lớn, tôi như bị cái cảm giác đó đè nén lên người.

Hơn 7 năm trời biết nhau, nhưng ngoài ra chỉ có riêng tôi là mang trong lòng một cảm hứng khó tả, cái cảm xúc mà “Ngốc” vẫn thường hotline là “đơn phương”. Hơn 7 năm trời, có lúc hạnh phúc nhưng cũng có những lúc mệt mỏi vô cùng. Hơn 7 năm trời, hình hình ảnh đó chưa khi nào vụt tắt vào tôi. Hơn 7 năm trời, tôi lúc nào cũng dặn lòng rằng “Ngốc” chưa lúc nào nghĩ về tôi nhằm lòng mình nhẹ nhõm hơn, tuy nhiên không, càng dặn lòng thì lòng lại càng dâng trào cảm xúc.

Đã có lúc tôi kìm nén mong muốn dập đi cảm xúc đó để đi tìm kiếm một chân mây mới, tuy vậy tôi không còn cảm thấy thoải mái, cùng rồi cảm hứng đó lại quay về và ngày càng to hơn trong tôi. Cũng song lần “Ngốc” bao gồm những thể hiện làm tôi bị tiêu diệt lặng, nhưng chắc rằng do biết “Ngốc” quá lâu và cũng quá gần cận nên tôi không thể nhận thấy đó chỉ là việc vô bốn trong tình chúng ta hay là gì gì đó nữa. Tôi những lần nỗ lực né kị “Ngốc” vày tôi sợ, hại hình ảnh đó lại bự hơn, hại tôi không kìm nén nổi cảm xúc. Nhưng tôi quan yếu khoanh tay trước những trở ngại của “Ngốc”, và cố gắng là tôi không thể điều hành và kiểm soát được mình mà chạy theo tiếng hotline của nhỏ tim, đến bên và hỗ trợ “Ngốc”. Mà những lần như thế, tôi biết hình ảnh đó lại phệ thêm một ít.

Khi “Ngốc” chạm mặt khó khăn hay than vãn với tôi thì tim tôi như thắt lại, tưởng như là mọi việc xảy ra với chủ yếu tôi vậy. Tôi với “Ngốc” gồm vẻ thân thiết hơn, nhưng phần đa thứ theo tôi thì chỉ là một trong thứ tình bạn lâu năm thân thiết cơ mà thôi. Tôi vẫn làm tất cả nhưng chưa lúc nào nghĩ rằng làm vậy là và để được “Ngốc” quan sát khác hơn về mình, không bao giờ.

Đã bao nhiêu lần nhìn thấy người khác mang đến và phân bua cùng “Ngốc”, là bấy nhiêu lần tôi chỉ thua cuộc và lẳng lặng quan sát theo. Tôi ngưỡng mộ những người dân đó, chúng ta dám dũng mãnh biểu hiện cảm xúc với “Ngốc”. Còn tôi, tôi luôn luôn sợ thiếu tính một tình bạn xuất sắc đẹp nên có thể dặn lòng mình yêu cầu kìm nén lại mà lại thôi.

Cho mang đến một ngày, tôi phân biệt “Ngốc” tất cả một số biểu thị lạ, tôi mong muốn thổ lộ thuộc “Ngốc”, tuy nhiên rồi lại thôi, do “Ngốc” còn đang bận quá nhiều với công việc, cuộc sống riêng tư, vì tôi không muốn “Ngốc” nghĩ ngợi nhiều mà ảnh hưởng cuộc sống của “Ngốc”, với trên không còn tôi luôn luôn muốn “Ngốc” dành được những điều giỏi đẹp nhất. Tuy nhiên “Ngốc” biết không, cảm hứng kìm nén đó thật là rất khó chịu. Chỉ cần nghĩ tới “Ngốc” là tôi đã niềm hạnh phúc rồi, nhưng sau đó tôi lại quặn lòng vày “Ngốc” chưa lúc nào nghĩ khác về tôi, chưa bao giờ có một sản phẩm công nghệ tình cảm cao hơn nữa tình bạn.

Mệt mỏi lắm, vất vả lắm. Tôi thiệt sự hy vọng “Ngốc” biết cảm giác và xem xét của tôi, thiệt sự như thế.


Mối tình đối chọi phương hóa ngàn năm
Mối tình đối kháng phương hóa nghìn năm
2
9
2
9

Biển chiều yên ổn lẽ, sóng vỗ bờ vơi êm nhè nhẹ cơ mà lòng anh thật buồn. Nhớ! ghi nhớ lắm em biết không? Anh - chưa hẳn là tình đầu, nhưng mà em cũng chẳng là tình cuối, một thực sự để rồi bọn họ lại phải xa nhau như cơn gió biển.

Chiều hôm ấy như thường xuyên lệ tôi thả mình cùng sóng biển, hòa lòng bản thân cùng đa số cơn gió nhè nhẹ trên bãi biển đầy mèo vàng, một nét đẹp còn bảo quản nơi xóm quê. Tôi như thấy lòng mình thật rảnh rang sau một tuần làm việc căng trực tiếp khi hòa tâm hồn cùng sóng, gió, biển lớn cả mênh mông, thuộc mùi thơm của hàng khuynh diệp xanh mát.

Rồi tôi gặp em, cô gái nhỏ tuổi có đôi mắt đen huyền, mái tóc dài xõa ngang lưng, niềm vui duyên cùng với má lúm đồng tiền, một vẻ đẹp dịu dàng êm ả mà đằm thắm. Em cho thật dìu dịu như cơn gió biển thoáng qua có tác dụng mát lòng tôi ngay buổi đầu gặp gỡ mặt.

- Anh gì ơi, mang đến em hỏi? - em cất lời lúc tôi vẫn mãi miết thả bản thân cùng các dòng suy tư, đơ mình tôi xoay lại. - Gì vậy em?

- Anh gồm phải học trường Đại học tập Y không? Em thấy anh thân quen quen?

- Ừ, đúng rồi em! nhưng mà anh sẽ ra trường và đi làm việc hơn 1 năm rồi, có câu hỏi gì ko em? Sao em biết anh?

- Dạ, cũng không có việc gì. Em thấy anh quen buộc phải hỏi vậy!

- cố em thấy anh lúc nào?

- À, em có anh bạn học mặt trường Y, nên thỉnh phảng phất em bao gồm sang mặt ấy chơi và có chạm chán anh mấy lần, chắc hẳn anh đắn đo em đâu.

- Ừ, em thông cảm, anh ko nhớ đã chạm mặt em hay chưa nữa.

- bởi vì anh là lớp trưởng nên băn khoăn em cũng phải thôi, mấy lần đi cùng các bạn em qua tham gia những buổi dã ngoại của lớp anh buộc phải mới biết anh, luôn sôi nổi, vui tính và hay pha trò.

- Em vượt khen anh rồi, anh cũng thông thường thôi mà. Nỗ lực em học tập trường nào? Quê em ở đâu? Sao giờ làm việc đây?

- lúc này cuối tuần nghỉ, cần em về nhà bạn chơi, nhà của bạn em gần biển cả mà.

Tường Vy là tên gọi em, một chiếc tên thật đẹp và những ý nghĩa. Tôi với em quen thuộc nhau tự đó, cũng thật vô tình và tất cả chút gì đó vui vui, bất ngờ rằng quãng thời hạn sinh viên qua đi, lúc này đã đi làm mà vẫn đang còn người nhớ đến tôi.

Cũng từ kia tôi với em liên tiếp gọi điện với nhắn tin, gặp gỡ và hẹn hò trò chuyện thuộc nhau, thật bất ngờ vì ban ngành của em cũng cũng gần với phòng ban tôi. Tình yêu của tớ và em cũng béo dần theo năm tháng, ko xô người thương mà yên phẳng lặng lẽ, càng ngày công ty chúng tôi càng yêu thương nhau hơn và tôi phát chỉ ra ở em những điều bất thần và tràn trề yêu thương, tôi yêu thương em thật nhiều và cũng dần dần quên đi mối tình đầu.Đang say mê với gần như nụ hôn ngọt ngào, hữu tình của tình yêu, đang hạnh phúc với mọi kỷ niệm đơn giản thì một hôm em gồm hỏi tôi:- giả dụ còn bốn ngày nhằm anh yêu em thì anh chọn phần đa ngày nào?- Anh đang yêu em ngày xuân, ngày hạ, ngày thu và mua đông - tôi trả lời.- cố gắng còn ba ngày?

- Anh yêu em ngày hôm qua, ngày từ bây giờ và ngày mai.- Vậy chỉ còn hai ngày?- Anh yêu em ngày chẵn và ngày lẻ.- chỉ với duy duy nhất một ngày nữa thôi?- Anh yêu thương em ngày anh còn sống.Em bảo em chỉ hỏi tôi vậy thôi cứ không tồn tại ý gì cả nhưng trong trái tim tôi cũng thiệt vui vị suốt đoạn đường đời tình thương tôi mãi giành cho em, và niềm hạnh phúc ấy mãi không bao giờ thay đổi.Tường Vy là một loài hoa đẹp, vơi dàng, kiêu kỳ nhưng ao ước manh dễ dàng tổn thương. Em cũng vậy, em sống tình yêu và đầy yêu thương thương, luôn cho tôi những bất thần và đầy kiêu hãnh khi đi bên em, cơ mà ẩn vào em là 1 nỗi suy nghĩ rất riêng và cũng khá dễ tổn thương. Tôi yêu em, tôn trọng em và luôn gìn giữ lại tình yêu thương mình đang có.Nhưng trong tình yêu thiệt là chưa hẳn lúc nào thì cũng trọn vẹn, dù ý nghĩa sâu sắc sâu xa những câu hỏi của em tôi quan yếu hiểu hết? tất cả chăng nó sẽ bước đầu cho một điều gì đấy mơ hồ xa cách. Cơ mà ý nghĩ về của tôi dần dần trôi vào vượt khứ vì tình yêu của tôi và em đã từng đi được tía năm rồi, cũng là một thời gian để lắng nghe trái tim mình công bố cho một tình yêu.Thế rồi một ngày sáng sủa sớm tôi nhận ra tin nhắn “Em siêu nhớ anh”. Chỉ cố gắng thôi mà lại lòng thiệt hạnh phúc, trái tim rạo rực cho lạ, đâu biết rằng sau giây phút hạnh phúc là nỗi ai oán đến se lòng quan trọng tâm sự cùng ai.Kể trường đoản cú sau tin nhắn kia em không còn liên lạc với tôi nữa, gọi điện em ko nghe máy, nhắn tin em không vấn đáp và em sẽ ra đi trong nỗi nhớ xung khắc khoải lòng tôi. Tôi chỉ biết bi ai thôi và nhớ lại một lời nói đùa của em trước đây, ngạc nhiên giờ đã trở thành sự thật “Một ngày em vẫn như cơn gió biển cất cánh đi thật vơi nhàng”. Em ra đi mà đâu biết rằng tôi bi hùng và ghi nhớ em thật các dẫu rằng em có vì sao riêng đi nữa. Ko níu kéo, vẫn lặng lẽ bình yên, chỉ ai oán thôi, thiệt buồn, tôi cầu chúc mang đến em niềm hạnh phúc và an toàn bên tình thân mới.


Em vẫn như gió biển!

“Vì ở kia em ko thấy anh nữa, vị ở đó anh đã thích fan khác, vì…”

Có lẽ khi bé tim đang đi vào giới hạn chịu đựng của nó, khi những xúc cảm không còn là một cái đuôi của lí trí thì như 1 lẽ trường đoản cú nhiên, Thu chỉ hành động theo con tim mà thôi. Cô chỉ gắng níu kéo một người đàn ông ngơi nghỉ lại, bạn cô yêu thương, người khiến cô thao thức mỗi đêm tuy nhiên lại không đủ can đảm bày tỏ, không đủ can đảm bước tới. Chỉ vày anh quá trả mĩ, anh lịch thiệp và nhiều có, anh có bao nhiêu vệ tinh vây quanh. Còn Thu, cô đâu là gì trong các đó, cô ko đẹp cùng chỉ là 1 trong những giáo viên thiếu nhi hợp đồng, cô chỉ biết lẽo đẽo đi theo nài nỉ anh trai rủ Nam cho nhà chơi.

Đúng, tự trước mang đến nay, cô chỉ dám đứng xa nhìn anh, lòng cô khấp khởi khi anh nhẹ nhàng điện thoại tư vấn cô là “bé yêu”. Chắc hẳn rằng với anh, cô chỉ là một trong đứa em gái bé xíu nhỏ. Cùng với anh, theo tính chất bắc cầu, em của bạn bè cũng là em của mình. Tự bao giờ, cái ý nghĩ đó đã lấn vào tim cô, cô chưa khi nào dám bộc bạch lòng bản thân với anh. Cô sợ đánh mất gai dây mỏng manh manh lắp kết mối quan hệ giữa nhì người. Cô hại một thời điểm nào đó, khi biết tình cảm của cô, anh sẽ không hề xuất hiện tại trong cuộc đời cô nữa.

nhiều lúc cô vẫn nghĩ về tới hồ hết cử chỉ thân thiện của anh, khi anh nói: “Lớn cấp tốc anh hóng nhé…”.Thu biết kia chỉ là tiếng nói đùa, lời trêu ghẹo, cơ mà đã có lúc cô hy vọng, đã có lúc cô nghĩ kia là lời nói thật lòng anh giành cho cô. Nhưng lại Thu luôn dừng lại đúng lúc, cô không muốn tự mê hoặc mình trong sự ảo tưởng, cô không muốn cứ thức trắng tối chỉ nhằm nhớ về một ai đó mà cô không đủ can đảm bước tới.

Thu còn nhớ khi anh nắm tay cô trong lần đi coi ca nhạc đông tín đồ chen chúc, nhưng mà như một bạn dạng năng, cô auto rụt tay về. Tuy nhiên tối hôm ấy, cô đã hết hằng tiếng chỉ nhằm ngắm tay mình cùng nhớ lại mùi hương trên con tín đồ anh. Chần chừ có phải vì thừa thương nhớ, vì cảm xúc với anh ngày một đong đầy xuất xắc không, mà đôi lúc cô thấy ánh mắt anh sâu lắng, chan cất đến thế, thỉnh thoảng cô thấy trong những tin nhắn hàng đêm anh chuyện trò với cô, kia không 1-1 thuần là tình cảm giành riêng cho đứa em gái của bạn.

Nhưng vẫn như đầy đủ lần, cô biết cách để thu bản thân về, cô biết cách khiến cho trái tim dừng tại đâu. Và Nam vẫn đó, vẹn tuyền trong trái tim cô. Cho dù đã có lúc cô tiếc hùi hụi chuyện anh rủ cô đi uống café bệt, dịp anh nỗ lực chặt tay cô len qua dòng fan đông đúc, nhưng cô không thích mình lấn thừa sâu, giả dụ anh không gật đầu tình cảm của cô, cô không hại mình đau, cô rất có thể chịu đựng được điều đó, cơ mà cô sợ mất anh, sợ không được nhận thấy anh nữa.

Bạn bè nói cô nhút nhát và quá nhạy cảm cảm. Thậm chí còn theo đánh giá của nhỏ bạn, nam giới cũng có tình cảm với cô, dẫu vậy những khi đó cô chỉ cười buồn. Đúng, có lẽ cô thừa nhút kém để có thể bày tỏ, mà lại cô không đủ can đảm đánh cược, trước giờ luôn luôn là như thế, cô vẫn hạnh phúc dù chỉ được nhìn thấy anh.

Khi nghe anh trai tin báo Nam chuẩn bị chuyển công tác, cùng hứng khởi bàn về phần nhiều dự định tổ chức một bữa tiệc chia tay. Thời điểm ấy, tai cô như ù đi, cách thật cấp tốc về phòng trong vô thức, cô oà khóc: thật sự ko có thời cơ dành đến cô sao? rước hết gan dạ cô hotline điện hẹn gặp mặt anh. Lần đầu tiên trong đời, cô mong muốn làm chính mình, muốn nắm giữ hạnh phúc của riêng cô.

Đối diện cùng với anh trong tiệm café. Nhìn vào đôi mắt như đang mong chờ điều nào đấy ở anh, cô chỉ chực khóc. Từng nào điều ý muốn bày tỏ, bao nhiêu thứ ước ao anh thấu hiểu bỗng nhiên tan biến chuyển hết, sản phẩm dũng khí cô chuẩn chỉnh bị chắc hẳn rằng đã rơi rớt ở đâu đó khi cô lao như bay đến gặp mặt anh. Cuối cùng, cô hoài nghi nổi tôi đã nói: “Em nghe nói anh chuẩn bị được thăng chức bắt buộc chuyển công tác, chúc mừng anh nhé…”. Anh tròn ánh mắt cô, sự kinh ngạc xem lẫn thất vọng: “Chúc mừng ư…, cảm ơn em…, vậy anh cần về chuẩn bị hành lí đang nhé, chạm mặt em sau…”. Nhìn thấy Nam cười bi thiết và quay đi, bất giác cô chạy mang đến níu mang vạt áo anh, đôi bàn chân anh khựng lại lúc nghe cô nói trong tiếng nấc: “Đừng đi…”

Cúi xuống vệ sinh nước mắt mang đến cô, anh dìu dịu hỏi: “Vì sao hả em…”. Thu không dám ngước lên quan sát vào khuôn phương diện anh. Lí trí của cô đã mất đủ sức kháng lại các cảm xúc, đều xáo trộn trong tim nữa. Nó hiển hiện rõ ở từng mặt đường nét bên trên khuôn mặt cô, đôi gò má đỏ au, dòng mũi sụt sịt, đa số giọt nước mắt cứ chực trào ra… Những cảm hứng dồn nén bấy lâu, biết bao thổn thức bỗng nhiên vỡ oà trong phút chốc: “Vì ở kia em không thấy anh nữa, vì ở đó anh đang thích bạn khác, vì…” Thu nức nở nói. Tuy vậy cô không lưu ý thấy niềm hạnh phúc trên khuôn phương diện Nam, hai con mắt nhoè đi khiến cho cô ko thấy được thú vui rạng ngời của anh ý lúc đó, chỉ lúc anh ôm chầm rước cô cùng nói: “Đùa em đấy, anh không chuyển đi đâu, anh nhờ vào anh trai em giả dối đấy, bởi vì em cực nhọc quá, tán kiểu nào cũng không đổ buộc phải anh mong xem anh có mức giá trị chút nào với em ko thôi…”. Thu tưởng ngàng quan sát anh, đối diện với khuôn mặt chưa bao giờ cô dám quan sát thẳng, cô biết, tất cả là việc thật, với phút giây niềm hạnh phúc này là giành cho cô. Với cô đã tìm kiếm được lời giải đến trái tim, cho tương lai của mình.


Em đã biết thành gục ngã tr­­ước nh­ững s­ự lựa chọn sai lạc của chủ yếu mình, cuộc sống thường ngày đã dạy mang đến em vô số điều, với em phát âm được rằng toàn bộ chỉ những là ảo ảnh...

Em đã yêu anh nhiều hơn nh­­ững gì có thể, nh­ưng tất cả rồi cũng trở thành vô nghĩa so với anh, anh sẽ thật hung tàn khi để lại mang đến em một vệt thương lòng trong hay vọng. Em biết mình không tồn tại quyền gì nhằm đòi hỏi, cũng không tồn tại quyền gì để trách anh, nh­ưng vào sâu thẳm trái tim em - anh tồn tại thuộc về miền cam kết ức đau khổ.

Lần trước tiên em phát âm đúng nghĩa của nhị từ "tuyệt vọng". Sự thật trần trụi đã đánh thức em vào sự say sưa của ảo ảnh. Em - một người lũ bà đậm chất ngầu và bạo gan mẽ, trở nên yếu đuối và tung chảy trong khoảng tay ân ái của anh. Em đang tự đốt cháy mình bởi một trang bị tình yêu cất đầy đam mê và tội lỗi, cảm thấy sự hạnh phúc trong cay đắng tủi hờn.Anh cuồng nhiệt nồng nàn và mê say - nh­ững phút giây mặt anh, em như chết lặng trong từng giây phút thật ngọt ngào, xen lẫn sự buồn bã trong từng khoảng trống thật vô hình.

Anh yêu à! Anh chưa phải là người bầy ông đầu tiên mà em yêu, mà lại anh đã mãi là người bọn ông nhưng em yêu thương nhất, dẫu biết rằng anh sẽ không bao gi­ờ là của riêng biệt em, không khi nào thuộc về em theo như đúng nghĩa của nó. Em vẫn vẫn yêu anh, yêu thương trong tuyệt vọng và yêu thương trong đau khổ.

Em sẽ ra đi, sẽ cách khỏi cuộc sống anh bằng một con tim ứa máu, mang theo cả một miền ký kết ức nằm trong về anh. Còn anh - anh hãy trở về với tất cả những gì là của anh, phần lớn gì anh đã từng có lần lựa chọn. Em đang mãi ước chúc cho anh được hạnh phúc với toàn bộ những gì nhưng anh vẫn có, và tất cả những gì anh đang có.Tình yêu vẫn dạy mang lại em biết cầm cố nào là cần hy sinh, rứa nào là đề xuất chấp nhận. Từ nay em đang một mình đương đầu với vớ cả, 1 mình vượt qua cơn bão lòng, 1 mình hàn gắn hồ hết vết thương mặc dù cho là trong vô vọng.


Tôi, chỉ với một học viên lớp 7. Tôi không cho là bản thân đẹp, tuy vậy tôi suy nghĩ tôi cũng có một chút dễ thương. Học tập cũng tàm tạm, không phải là xuất sắc hay xuất sắc. Một đứa chỉ biết cuồng TFBOYS. Hay gượng nhẹ bướng với người lớn. Hắn, một tên học viên cấp 3. Đối với tôi, hắn khôn cùng tuyệt vời. Học giỏi không ở đâu chê, duy nhất là môn Hóa. Là người liên tiếp nghe nhạc Trung Quốc. Vô cùng lễ phép với người lớn hơn mình. Tôi cùng hắn, hai nhỏ người khác biệt hoàn toàn. Một fan học giỏi, một tín đồ học hơi giỏi. Một bạn lễ phép, còn một bạn thì cãi bướng. Một người tài năng, một bạn vô dụng. Đối với tôi, hắn là cả nhân loại mà tôi hằng mong mỏi được ôm lấy. Còn hắn thì..... Haizz

Nơi tôi ở bí quyết xa khu vực hắn ở rộng 1000km. Hằng ngày đều nhìn hắn qua cái màn hình hiển thị lạnh tanh. Mong muốn nhắn với hắn nhưng không có can đảm. Tôi biết không ít điều về hắn. Tuy vậy sao hắn không biết bất kể điều gì về tôi. Chỉ mong sao được một ngày, dòng tín đồ đưa đẩy tôi đến chạm chán hắn nhằm nói với hắn rằng "Anh à, em yêu anh". Tuy vậy ông trời thiệt trớ trêu. Mẫu gọi là "Định mệnh" ngày càng làm cho khoảng cách giữa tôi và hắn xa rộng thôi. Chừng nào giữa tôi với hắn mới không có cái điện thoại tư vấn là khoảng cách đây....

Chắc hẳn bàn tay hắn hết sức mềm và ấm áp. Niềm vui của hắn hẳn rất quyến rũ và lan nắng. Bờ vai của hắn vẫn rộng để bạn nào đó tựa vào. Vòng đeo tay của hắn sẽ rất rộng để ôm fan nào đó vào lòng. Ôi! Càng miêu tả càng mong được hắn đối xử như thế. Các lần thấy hắn buồn, tim lại đau. Những lần thấy hắn vui, tim lại phấn kích reo vui. Hắn mà có làm sao, thì tôi dĩ nhiên cũng theo hắn luôn luôn quá. Nhưng mà.... Tôi không được nghĩ về bậy, phải nghĩ giỏi cho hắn thôi. Trong tôi, trọn vẹn trống rỗng. Chỉ có một quả đât chiếm toàn bộ trái tim tôi, chính là hắn. Thanh xuân của tôi là vì hắn giữ. Trái tim tôi cũng chính là hắn giữ. Lỡ như fan khác chiếm phần lấy thế giới của hắn thì.... Tx thanh xuân của tôi, trái tim của tôi sẽ chỗ nào đây......

Tôi không sợ khổ, không hại cực. Thậm chí là cũng chẳng hại ma tuyệt quỷ gì cả. Chiếc tôi sợ đó chủ yếu là..... Chiếc thế giới của mình bị ai không giống ôm lấy. Một ngày làm sao đấy, tôi sẽ chạm chán được hắn. Nếu như như may mắn, thì tôi với hắn đã làm chúng ta hoặc bên trên tình bạn. Còn giả dụ may rủi ro thì... Tôi cùng hắn đang là người lạ. Một ngày nào đấy, tôi sẽ gặp mặt được hắn. Ví như như may mắn, thì tôi cùng hắn đang làm các bạn hoặc trên tình bạn. Còn nếu may xui xẻo thì... Tôi với hắn đang là fan lạ.

Chỉ ý muốn nói cùng với hắn một điều ấy là "Đừng khi nào trả tx thanh xuân lại cho em anh nhé!"

Tái bút: Tôi yêu thương anh!


Tôi và cô ấy học phổ biến lớp cùng nhau hồi lớp 8. Trước giờ, ít khi có cô bé nào có tác dụng tôi lay đụng hay để ý, mà lại cô đã có tác dụng tôi cảm thấy rung động. Cảm thấy giữ trong trái tim có chút cạnh tranh chịu, liền chia sẻ cho mấy thằng bạn thân. Mà bọn chúng nó cũng không hề kém gì, tuyệt nhất là thằng ngồi kế tôi. Nó đi kể cho bạn thân cô ấy nghe, đã call là bạn bè thì phải chia sẻ chứ yêu cầu không? cơ mà vẫn thiếu hiểu biết vì sao cô ấy không phản ứng gì... Chắc rằng cô ấy đã biết trường đoản cú trước, hay do cô ấy cũng có chút rung đụng với tôi? xuất xắc là... Vị cô ấy đang có người yêu nên cô ấy không quan tâm?

Ngày nào cũng như ngày nào, tôi vẫn đi học, và cô ấy cũng thế, cùng lớp tuy vậy tôi cảm thấy có khoảng cách với cô ấy quá! Liều một mạng, tôi ngay tức thì xin facebook của cô. May là không biến thành phát hiện, cụ là ban đầu trò chuyện với cô, kể trên trời xuống đất, xuyên lục địa... Tôi cảm xúc hạnh phúc, xuyên suốt đêm không ngủ được, vậy là có thể tiếp cận cô rồi. Ngày 2... Ngày 3... Cứ vậy mà nhắn tin cùng với cô, trên lớp thì ngại nhưng về đơn vị nhắn tin như thân thọ rồi. Tôi thiệt sự siêu hạnh phúc.

Có lần, cô ấy bảo cùng với tôi rằng, cô ấy đang biết tôi tự trước. Từ khi học cấp 1, tôi cảm xúc mình thật vô tâm, người mình đang có nhu cầu muốn ở cạnh bản thân suốt mấy năm mà không còn hay biết... Thật vô tâm! ráng rồi một ngày... Tôi thấy một con trai trai đứng trước lớp tôi dịp ra về. Dè chừng là đợi chúng ta về chung, nhưng... Cô ấy lại sung sướng tiến về tín đồ đó. Con trai trai cũng đáp lại bằng niềm vui tỏa nắng. Rồi hai bạn cùng trở xuống sân, tôi nhưng tượng phật chết yên ổn ở đó.

Cảm xúc của tớ lúc đó lẫn lộn, đau khổ, bi lụy bã, cô đơn, nó làm cho tôi cảm giác khó chịu... Tôi vẫn tồn tại nhớ thời điểm ấy... Khuôn khía cạnh tôi như 1 "đường đua", nước mắt thi nhau rơi xuống, trong cổ họng tôi ứ đọng nghẹn. Chân tôi tiếp đến cũng tê cứng, vày đứng lâu. Tôi mang xe cùng về... Chiều, thành phố sài gòn đang tiếng cao điểm, tôi cảm thấy càng yếu ớt hơn, tôi cứ đạp xe mãi, tôi không thích về nhà thời gian này. Nhưng mà tôi đang quyết định, tôi đưa ra quyết định sẽ đãi đằng với cô ấy tuy vậy biết sẽ không nhận được tình yêu từ cô.

Xem thêm: 5 Phần Mềm Diệt Virus Miễn Phí Trên Máy Tính, Pc Tốt Nhất 2022

Tôi nhắn: "Trước giờ chưa cô gái nào mang đến tôi cảm giác như bà". Nhận thấy được sẽ là lời tỏ tình, cô ấy lập tức nhắn: "JF". Cùng tôi chỉ coi tin nhắn. Tôi cảm thấy tín đồ mình nhẹ nhõm hẳn. Hôm sau, tôi trở lại bình thường, định bụng đang hỏi cô "JF" là gì? Nhưng... Mấy ngày này cô ấy nghỉ liên tục, nhắn tin ko trả lời, tôi bao gồm chút lo. Liền tra cứu người chúng ta trai của cô để hỏi. Hóa ra... Người con trai đó chỉ với anh chúng ta của cô, cô chưa tồn tại người yêu. Còn bài toán cô nghỉ ngơi học là vì cô đã rút hồ sơ, đi du học. Hôm đó, cùng buổi đó, chuyến cất cánh của cô đã chứa cánh...

Tái bút: JF?


Em chỉ vô tình biết anh qua mạng buôn bản hội. Dựa vào một bạn chị qua mạng, anh gồm vẻ đặc biệt nhỉ? cái thương hiệu nghe cũng khá hay. Anh là tín đồ đã dữ thế chủ động nhắn tin mang lại em. Mình rỉ tai với nhau cũng rất lâu. Nhưng lại chỉ tạm dừng ở anh trai với em gái. Một mối quan hệ dường như mập mờ. Nhưng ngọt ngào đến lạ. Anh luôn luôn quan trung khu em, hơn là 1 trong người anh trai. Nó như là một thói quen, anh phần lớn nhắn tin đến em từng ngày. Mỗi tuần sẽ phần đông đặn hotline cho nhau. La mắng giả dụ em chưa ăn. Lo sợ hỏi tất cả mọi người em quen rằng "Em sẽ ở đâu?" chỉ do em không nhích máy. Chúng ta nói sẽ là tình yêu phái nam nữ? chúng ta sai rồi, chỉ với anh trai cùng em gái.

Một năm tiếp theo đó, anh được xem như như "ông tơ" khi giới thiệu bạn bè của anh cho em biết. Ko lâu sau, tín đồ ấy tỏ tình với em. Anh ngay tắp lự nói "nó tốt, quen thuộc đi". Chứng tỏ anh sẽ lo mang lại em rất nhiều. Anh hại em sẽ không được hạnh phúc. Tuy nhiên anh thì vẫn chỉ là anh trai của em. Đến loại ngày mà... Bạn bè anh, mê thích một cô gái khác.

"Ở cùng với ai đeo mặt nạ cũng được, đi cùng với ai mạnh khỏe cũng được, nhưng lại mà cơ hội cạnh anh chớ như vậy. Bởi vì anh chẳng thèm xem phần đa thứ đó, thứ anh khám phá là trung ương hồn dằng dịt vết xước của em kìa. Anh mi không làm gì được, chỉ nên lắng nghe, trọng điểm sự cùng em thôi. Dẫu vậy mà em cũng nên nhớ là ai gây ra tổn thương mang đến em, thì chỉ cần em ừ 1 giờ đứa đó chớp nhoáng ba người mẹ nhận mặt không ra :) ok?" - Em vẫn nhớ lời nói ấy khi chúng ta anh làm em tổn thương. Nó cho em cảm giác vui sướng, khi được bao bọc. Với anh dường như không ngần hổ hang từ vứt người các bạn ấy chỉ vày em. Nó gồm phải là hành động của anh trai so với em gái nữa không? Em vẫn vẫn thắc mắc.

Có gần như lần, tới đây kỳ thi, em buộc phải thức khuya ôn bài, anh cũng vậy. Cầm là nhì đứa cùng hotline nhau, một là em học tập bài, hai là anh học tập bài, với cũng có thể im yên và bên nhau học. Đôi khi, anh giận em, khóa facebook cả một ngày chỉ bởi vì cái tật không bữa sáng của em. Mỗi lần kêu mang lại anh, anh liền bao gồm mặt, lúc em vui, lẫn dịp buồn. Tất cả đều phải có anh an ủi, chính xác là có anh trai thật tốt. Có thời điểm em buồn, lại khôn xiết thích uống bia cùng hút vài điếu thuốc. Chính anh đã hỗ trợ em kiềm lại những câu hỏi xấu đó. Anh giỏi thức khuya, nói đúng ra là sống về đêm. Vậy cơ mà anh lại phù hợp hoa hướng dương. Anh cũng có chút lãng mạn chứ nhỉ? mà lại ... Người khác nhìn vào hoa hướng dương có cảm giác hạnh phúc. Tuy thế sao em bây chừ nhìn vào hoa hướng dương lại cảm giác đau lòng.

Mặc dù khoảng cách có khá xa, không dễ dàng mà anh trai với em gái gặp gỡ được nhau. Đã từng nào lần đưa ra những cuộc hẹn. Nhưng bên cạnh đó ông trời không cho mình chạm chán nhau. Đến khi, em ý muốn khóa fb, lúc mở lại, thừa nhận được dòng tin nhắn "Tao chỉ với tầm một tháng". Em lúc ấy rất sợ, chỉ mong đó là 1 trong những trò đùa. Em cầu nó chưa hẳn sự thật, do nếu là sự thật, thì em lần nữa ... Thiếu tính một tín đồ anh trai.

Và rồi cuối cùng ... Em cũng đã chạm mặt được anh. Chiếc ngày hôm đó ... Loại ngày em mãi không lúc nào quên được. Em đang đến tận nơi để tìm anh. Kết quả, anh trai của em đẹp thật, niềm vui của anh cũng đẹp. Chỉ là gồm hơi sai, sao có khá nhiều người mang lại nhà anh như thế? Sao chỉ gồm duy tuyệt nhất nước mắt em rơi?

Hóa ra, trước mặt em chỉ với bức ảnh của anh. Anh đi đâu rồi? bạn dạng thân em cũng đang thắc mắc. Cơ mà nó cũng bù lại bởi một câu vấn đáp "Đi rồi. Anh đi rồi, đến một nơi xinh đẹp nhất nào này mà mình trước đó chưa từng được tới, từng hy vọng đến nhưng không được".

Người ta nói "Ông trời lấy đi của chúng ta cái gì thì trả lại cho mình một sản phẩm khác" Ông trời gửi anh đi khỏi đây, mà lại em vẫn không nhận lại được gì ngoài vấn đề nhớ anh. Đến tận ngày hôm nay, em vẫn mọi đặn nhắn tin mang lại anh, đôi khi là một vài ba lời nhắc lể, thỉnh thoảng là một vài ba lần thú tội, chỉ để mong mỏi một ngày làm sao đó nhận được sự hồi đáp từ anh.


Hôm ni là 1 trong các buổi chiều buồn... Tôi ngồi lặng yên bên bãi biển và hướng góc nhìn xa xăm về một chỗ nào đó. Dưới cái tia nắng nhạt nhòa sắp tới vụt tắt khi hoàng hôn đến, cái cảm giác buồn man mác lại xé nát tim tôi. Bởi vì tôi ghi nhớ anh, thật sự rất nhớ anh. Anh cách đến cuộc sống tôi một cách lặng lẽ âm thầm và rồi cứ cụ đi sâu vào tim tôi từ lúc nào không biết. Tôi thuộc anh trải sang 1 đoạn đường không quá dài nhưng lại cũng có không ít kỷ niệm cần yếu nào quên được. Anh mang đến tôi cảm giác ấm áp những lúc thủ thỉ cùng, vui có, bi tráng cũng có, miễn là được vai trung phong sự với anh là tôi cảm thấy nhẹ lòng. Bởi vì là con gái mà, đôi khi tôi cũng hờn giận, cũng tị tuông nhưng điều này càng có tác dụng tôi yêu anh các hơn.

Tiếng sóng du dương quá, vô cùng êm, vô cùng nhẹ như ao ước nói cùng tôi vậy. Sóng yên ắng rồi sóng cuộn trào, cứ thế ăn nhịp từng đợt đổ tràn lên bờ, đụng lấy chân tôi. Hợp lí sóng đọc được tôi vẫn nghĩ gì... Ừ thì nhớ, nhớ về cái fan ấy của tôi, nhớ khuôn mặt ấy, nhớ nụ cười ấy, nhớ tiếng nói ấy, lưu giữ lắm cơ. Tuy vậy phải làm sao đây, anh ấy cách tôi cả nghìn cây số, cái khoảng cách đáng sợ hãi này luôn khiến cho tôi căng thẳng và cô đơn. Yêu xa là vậy đấy, tôi biết chứ, tuy vậy rồi hồ hết chuyện sẽ giỏi đẹp thôi - anh ấy vẫn xuất xắc nói với tôi như vậy.

Đối cùng với tôi, để tin cẩn một fan thật sự khó khăn biết dường nào khi fan ấy lại không bên cạnh mình. Nghi ngại rồi nghĩ ngợi lung tung, anh sẽ ở đâu? anh có tác dụng gì? anh đi cùng với ai? anh gồm đang lưu giữ tôi không? Những câu hỏi ấy cứ dồn dập khiến tôi bế tắc, bắt buộc thở được, vì làm thế nào mà hiểu rằng câu trả lời chính xác. Từ ngày yêu anh, tôi yêu luôn cả cái màn hình hiển thị máy tính, chờ đợi tin nhắn tự ai đó mỗi ngày bên cạnh đó đã biến hóa thói quen.

Ngày đầu tiên gặp mặt anh, tôi hồi hộp tới cả không ngủ được, chỉ nằm kia và mong chờ tin nhắn rằng ""anh đến nơi rồi"". Từ cảm thấy yên ủi vì sự chờ đợi trong suốt một năm trời cuối cùng cũng đã được đền đáp, tôi chỉ ao ước chạy đến bên anh ngay trong lúc đó, ôm anh thiệt chặt để thỏa lòng hy vọng nhớ. 4h sáng, tôi ngủ dậy nhưng mà thật ra là tôi không ngủ, tôi đếm từng giây từng phút, muốn đợi đến khoảnh xung khắc được nhìn thấy gương mặt anh.

Cái ôm rồi dòng chạm môi thứ nhất khiến tôi cần thiết nào quên được, nó ấm cúng và và ngọt ngào biết bao nhiêu. Được nằm trong vòng tay anh, cảm nhận hơi nóng từ anh, tôi hạnh phúc lắm! tuy vậy sao thời hạn thật ngắn ngủi, tôi chỉ mới gặp gỡ anh thôi mà, đã tới khi chia tay anh rồi sao... Ngay cả ngày cuối cùng, tôi cũng ko dám chạm mặt anh bởi tôi sợ hãi mình ko đủ kiêu dũng để đến anh ra đi. Đau, thật sự khôn xiết đau, tôi vẫn khóc siêu nhiều... Tôi tự hỏi: "Cớ gì định mệnh trớ trêu vậy? không muốn cho chúng tôi ở cạnh nhau thì vì sao lại để chúng tôi chạm mặt nhau?"". Hợp lí sự đợi đợi chính là thử thách mang đến trái tim nhỏ dại bé của tôi. Bây giờ chỉ còn tôi và biển, chưa bao giờ sau bao lâu nữa tôi mới lại được chạm chán anh tại chỗ này, tuy nhiên tôi đồng ý chờ đợi do tình yêu thương này là thiệt sự.

Ngày qua ngày, biển khơi vẫn vậy, vẫn xanh trong, vẫn lưỡng lự những bé sóng cùng tôi vẫn tại chỗ này một mình, hóng đợi, chờ đón và ngóng đợi,... đợi để được thấy được khuôn khía cạnh anh, được chú ý thấy thú vui của anh, được ôm anh thêm một lượt nữa.


Cách trên đây không lâu, em từng tuyên cha hùng hồn rằng mình sẽ không “đơn phương” bất cứ ai. Cái xúc cảm đơn phương ấy, vừa buồn tủi vừa cô đơn, em không thích.

Em không thích tự mình cười, tự bản thân vui, tự bản thân nhen team hi vọng. Rồi cũng tự bản thân dập tắt mong muốn mà mình đã nuôi dưỡng. Chỉ bởi vì em “lỡ” solo phương anh.

Kể ra thì đối kháng phương anh, nền tảng cũng là lỗi của em. Vày em giỏi mộng tưởng, tốt yếu mến, cũng dễ mềm lòng với những người khác. Chắc bởi đã thọ em không bắt gặp được một người hoàn toàn có thể làm em thoải mái chuyện trò, thoải mái và dễ chịu cười vui và nghịch nghịch.

Kể ra thì bảo là “đơn phương” thì hơi quá. Chắc chắn là chỉ “say nắng”. Ừ anh, chỉ nên say nắng và nóng thôi anh ạ.

Bạn bảo với em rằng: “Để mọi bài toán thuận theo ý trời”. Em ko thích. Nhắc ra thì rất có thể anh nhận định rằng em hỗn, nhưng rõ ràng là ý trời với ý của em chưa khi nào trùng khớp nhau. Em rất có thể thành công trong tương đối nhiều việc, nhưng chuyện tình yêu thì lúc nào cũng lận đận. Em khóc nhiều hơn nữa cười, hạnh phúc ít hơn đau khổ. Vậy bắt buộc lần này, em sẽ làm theo ý em. Bạn bảo em rằng đề nghị để tình cảm của mình phát triển từ nhiên. Đừng đụn bó hay ép uổng bỏ ra tội nghiệp. “Ép dầu ép mỡ, chứ ai nỡ nghiền duyên”. Anh nhỉ? Ừ thì em đã để xúc cảm của em thoải mái và tự nhiên nhất gồm thể…

Là để em say nắng và nóng anh vài ba ngày, vài giờ, tốt chỉ vài ba phút của được.Là mang lại em thả trôi cảm hứng của bản thân vài hôm thôi, mang đến nó rong ruổi thỏa thích, rồi nó đang tự cù về.Là đến em mơ mộng một chút nữa. Rồi thì bây giờ sẽ cũng là hiện tại, không hơn không kém.Cảm giác say mê một tín đồ mà không cần tại sao gì. Quả thật cũng tương đối thú vị.Rõ ràng thì em biết trước kết quả của bài toán nếu bao gồm thích anh thì sự việc sẽ đi về đâu. Em biết hết. Bao quanh anh luôn có tương đối nhiều người. Còn em, dĩ nhiên chỉ bằng hạt cát. Có cũng được, nhưng mà thiếu cũng ko sao. Cuộc sống vốn dĩ là vậy mà. Bạn thương nhiều hơn nữa sẽ luôn nhận phần khổ rộng về mình.Rồi những chuyện cũng trở thành qua. Em biết thế.Rồi cơn say này cũng hối hả qua đi.Rồi anh cùng em cũng sẽ là bạn bè tốt, hay chí ít ra cũng là chúng ta tốt.Rồi sẽ có được ngày lưu giữ lại… Em sẽ mỉm cười, bởi vì đã có những lúc em quý anh… hơn hết một bạn bạn.

Nếu anh phát âm được hồ hết dòng này. Em có niềm tin rằng anh sẽ không còn biết, fan em thích đối chọi phương – đó là anh!


Người đàn bà của tôi, em không yêu tôi. Người đàn ông em yêu là một cậu nhỏ bé bằng tuổi, cậu bé bỏng hay ho mà các lần nhắc tên mắt em lại hấp háy cười.

Cảm xúc đầu đời của em hoàn hảo tinh khôi cùng trong lành như giọt sương sớm ứ trên cành lá. Em của tôi mộng mơ là thế, và có lẽ rằng tình yêu của em cũng rất được vẽ nên bởi sắc màu sắc ngọt ngào, không chút nghi ngờ. Em tôi yêu-tôi lần chần có nên người ta gọi đó là tình yêu, vày em còn ngây ngô lắm.

"Đi mặt cậu ấy, em lo âu, đôi tay em cứ vắt chặt vào nhau, môi mấp vật dụng chẳng thành lời...

Đi bên đồng đội ríu rít như bé chim chích kính chào hè rực nắng...

Em nhẹ dàng, em thanh thanh như làn sương sớm mỏng manh manh bên cậu ấy...

Còn mặt anh, em trẻ em con, em mít ướt, em dễ dãi bị tổn thương...

Em nói em say mê mưa, mưa gột rửa gần như nỗi bi thương trong em...

Em cũng nheo mắt cười cợt rằng anh là nắng mặt em, còn cậu ấy là gió thỏi từ trần em...

Nắng nhàn nhạt, lúc nào cũng bên em vỗ về...

Nhưng gió làm cho em khẽ cười phần đông ngày gió đén, gió thiệt khó thâu tóm và em thấy gió có vô số thứ hay ho..."

Ấy vậy mà... Cơn gió ấy làm em tôi khóc nhiều quá, giống như những chiều mưa rả rích mãi không thôi. Tôi không bắt gặp em khóc, càng tất yêu đến bên em cơ hội này. Người con gái tôi yêu, em vượt dỗi mong manh. Tình yêu đầu đời của em rất đẹp như ánh nắng mùa đông nóng áp, thứ tia nắng "nhàn nhạt" nhưng lúc nào cũng đong đầy sự thanh khiết và trong lành. Bao gồm chăng, gồm chăng đông quá rét mướt giá, mưa quá nóng bức khiến trái tim vốn dĩ mỏng dính manh của em đột nhiên co thắt bởi ngột ngạt. Em tôi, em tinh tế cảm, em giỏi suy tư, những điều từng làm em đặc biệt quan trọng trong tôi tuy vậy sao giờ đồng hồ tôi ghét quá đỗi.

Tôi ghét đứa con gái nhạy cảm như em quá dễ bị tổn thương, không có tác dụng tự vệ.

Tôi ghét đứa đàn bà hay suy tư ngẫm ngợi như em dễ buồn, dễ dàng bị tác động bởi thứ cảm hứng tiêu cực không nên có.

Tôi ghét đứa con gái nhỏ bé, tí hon nhom xuất xắc khóc nhè như em, nước mắt của em có tác dụng tim tôi lạc nhịp. Một ít đau, một ít buồn, một ít ghen, một ít hờn, và dòng tình yêu vô vọng vào tôi...tất cả đang vây lấy tôi.

Tôi ghét cái mỏng manh manh khu vực em khiến tôi cơ hội nào vẫn muốn bảo vệ.

Tôi ghét người con gái của tôi như thế sao? Tôi có thể ghét em như thế sao?

Những lúc lòng em ngổn ngang những suy nghĩ, em lại nhắn tin đến tôi. Có lẽ điều đó đã trở thành thói thân quen của cô nàng 17 tuổi đã-một-lần-bị-tổn-thương ấy. Em gọi điện thoại thông minh cho tôi mỗi một khi "bỗng dưng" em thấy buồn. Với rồi em sẽ hát cho tôi nghe một đoạn, một đoạn em thích nhưng lại lại khiến tim tôi nhức buốt:"Đã có những lúc em ước đề xuất chi không nên yêu anhĐể bây giờ em đề nghị xa anh .. đề nghị ôm nỗi nhớNgười như mây gió phía cuối chân trời.Nỡ gạt bỏ mau phần đa lờiLời hứa vẫn mãi em ở trong tâm địa đã quên rồiAnh đã không còn nhớ đến em..." Tôi nghe giờ đồng hồ em – người con gái bé nhỏ tuổi của tôi-em vẫn khóc, nước đôi mắt em đã rơi, ướt nhòe đôi mắt nâu vào trẻo tôi yêu, ướt váy đôi má phấn tôi thầm thương, với ướt cả con tim đang yêu thương ớt run lên địa điểm em. Và em cũng có nghe chăng tiếng con tim tôi sẽ lặng đi như vậy nào...Em bảo em ghét mưa, em không thể yêu mưa nữa. Mưa làm em thấy quá giá lẽo, thừa cô đơn. Em đã có lần xòe tay ngắm số đông giọt mưa nhảy đầm nhót. Em đã từng đi trong mưa suốt con đường từ ngôi trường về nhà cùng loại ô hồng màu sắc nắng. Em đã có lần kể mang đến tôi nghe về những cơn mưa rào ngày hạ, những cơn mưa bụi ngày thu với cả loại lất phất réo rắt của một chiều mưa mùa đông cuốn hút em chũm nào. Em của tôi, em tôi ghét mưa được sao? Em hòa mình vào mưa, nếm trải toàn bộ cái buốt giá len lỏi sâu thẳm từ phần đa giọt vô tình lộp bộp trên vai em, tóc em, trên hai con mắt đã sưng bởi khóc vượt nhiều. Nước đôi mắt em rơi, lạnh hổi, chảy dài trên đôi gò má đang trắng bệch vị lạnh. Đơn giản do đi vào mưa, không người nào thấy em khóc, không một ai thấy nước mắt em, tất cả chăng chỉ bản thân em vẫn cười thiết yếu mình, và bao gồm chăng cũng chỉ có mưa new đang khóc thuộc em. Em vẫn thế, cứng đầu ngang bướng đến xứng đáng ghét.Không ít đêm em cấp vùi sâu bản thân trong loại chăn dày, không một ai thấy em khóc, không có ai biết rằng em tôi đã nằm đó rấm rức khóc cho 1 chuyện tình đang qua. Em vẫn hay khiến người khác nhức lòng bởi vì mình như thế. Em tôi còn quá đần nghếch ở chiếc tuổi 17 lắm mơ mộng của em.