Có phần lớn ngày con phố ủ rũ cùng dài lê thê với những cơn mưa dai dẳng, nỗi lòng bi lụy không biết chất chứa nơi đâu, chỉ thấy lòng không sao vơi đi nổi. Gian khổ cứ kéo dài mãi, ta mong muốn sao có tín đồ nào đó đi thuộc dưới mưa, lạnh dẫu vậy không thấy buồn, ý muốn một ai ngồi cạnh mình trong quán cafe xa lạ, để thời gian không trôi qua lạnh lẽo lẽo. ước muốn nhiều, nhưng lại vẫn hoài hoang hoải cho trĩu lòng.

Bạn đang xem: Ngày dài lê thê mà lòng buồn đến thế


*

 

Ngày dài mệt nhòa, lê thê len lách tận thuộc nỗi đau. Có lẽ, tôi đang từ bỏ cái thói quen rung cồn khi nghĩ mang lại em, yêu thương domain authority diết ùa về khi nói tên em. Giá bán như tôi cho trước, với giá như tín đồ em lựa chọn là tôi thì tất cả lẽtình yêu trong tôi đó là việc vĩnh cửu.

 

 

":(( - Đã khi nào ... 

• - khi chúng ta đi ngủ vào mỗi về tối ^^ !

• - Việc ở đầu cuối mà các bạn làm ...

• - Là đọc lại, phần lớn tin nhắn yêu thương Thương không được mới :"x - tuy nhiên biết :

• - tin nhắn mới, vẫn chẳng bao giờ gửi cho • - chỉ cần để - Mỉm cười cợt - Và vờ vịt Hạnh Phúc =)) 

• Lại khóc !! .. Vì dễ dàng trong bây giờ chẳng tất cả ai phát âm được 

• Đã cố gắng bước qua 1 ngày lâu năm lê thê ! .. Dẫu vậy cuối cùng bên cạnh cũng chỉ cần "Cô Đơn" cùng "Nước Mắt" • Cũng chỉ là tích tắc quặn thắt lòng !

.. Bi thiết đến nhảy khóc. 

 

 

Có phần lớn ngày lâu năm cô trốn tránh ngay bao gồm giấc ngủ của mình. Sợ cảm giác trống trải, không bóng người mọi khi thức giấc. Cứ thế không gian hiu quạnh, ủ rũ lại vây quanh lấy cô, phân tán đông đảo sự tập trung của cô 

 

 

Có phần nhiều ngày lâu năm cô cứ mân mê với đều nỗi bi lụy không thể call thành tên. Một dòng mặt nạ hoàn hảo, một nụ cười vô tư, vài ba câu chuyện tiếu lâm, bao khẩu ca hài hước.. Thì liệu có ai tin chính là một cô bé yếu đuối, mỏng mảnh manh không? 

 

*

 

Có đầy đủ ngày dài cô lê bước trên từng bé phố, ngõ hẻm. Mệt mỏi nào ai biết, đơn độc có ai hay, trong khi đang reo rắc theo từng bước đi cô. Giá bán như gồm chốn an toàn để cô đi về, để cô trút thai tâm sự..... Với giá như tất cả ai phanh phui hết cái mặt nạ kia, xóa đông đảo thăng trầm trong cô.

 

Có đa số ngày lâu năm mưa dầm độ ẩm ướt, mưa hay nước mắt sẽ ngự trị khu vực khóe mắt cô... Lưu giữ nhà, nhớ hầu như ai đó đã từng xuất sắc với mình, quan liêu tâm, lo ngại đủ điều. Liệu cô vẫn già, đã ngoái chú ý lại quá khứ, chú ý lại đa số nấc thang cô phải bước qua.

 

 

Có mọi ngày dài như thế!

Và còn từng nào ngày nhiều năm khác nữa....không như thế.....

Xem thêm: MắT PhảI GiậT - Mắt Phải Giật Ở Nam, Nữ Báo Điềm Gì

Này cô gái, ngửng lên mà quan sát mọi bạn đi chứ, họ đang mỉm cười cợt đó thôi, hai tay họ nhiều năm lắm, vai chúng ta to lắm, rộng lớn lắm đủ nhằm cô ngả vào bất cứ lúc nào. Đừng ì ạch mãi trong căn phòng không ai mừng đón ấy, hãy đi đi, đi chớ ngần ngại.

 

*

 

Tuổi trẻ bao lần chông chênh mà lại vội thọ nước mắt . Cô đứng dậy và trở về phía trước , tìm quý ông trai năm xưa đã quên béng . Xa anh chưa lúc nào cô thấy lòng mình lặng , vênh vao dài năm tháng đến phép phiên bản thân mình lấy tuổi con trẻ để tiến công đổi .

 

 

Đôi lúc mệt mỏi, khép lại bên lề cuộc sống em nháng nghĩ cho anh đấy ""tình đầu"". Em lưu giữ những bi tráng vui một thời trẻ em vô tứ yêu anh ko vướng bận. Nhớ những vụng ngốc ngây ngô, đầy đủ điều niềm hạnh phúc và cả sai lạc kéo ta xa nhau chừng mãi. Rồi dịu mỉm cười, em cách tiếp ngày dài lê thê hướng tương lai.

 

 

Sài Gòn lại mưa với mọi chuổi ngày lâu năm lê thê . Cô sinh sống với mê man cháy bóng vươn bản thân trở dậy sau số đông ngày tối . Chắc rằng trong cuộc đời nếu ai đã từng trải qua hầu hết ngày bởi vậy thì chắc hẳn rằng sau này cuộc đời có như thế nào cũng không sao . 

 

Anh ạ, mình xa nhau cũng khá được hơn 2 mon rồi đấy, gồm phải khoảng thời hạn thật ngắn ko anh? hoàn toàn có thể anh nghĩ về khoảng thời gian này là ngắn nhưng đối với em, đó là chuỗi ngày lâu năm mang từng nào cảm xúc, là chuỗi ngày em ghi nhớ anh mang lại phát điên tuy nhiên vẫn đề nghị im lặng. 

 

 

Nhớ anh là đa số ngày nhiều năm em chỉ ý muốn chạy đến mặt anh ngay, mong muốn cùng anh làm phần đông thứ hạnh phúc, và ước ao ta trực thuộc về nhau trong tương lai không xa.. Cô bé ngốc này trong đầu còn ước ao tìm ra cách nào đó để ta có thể bên nhau hạnh phúc quay trở về nhưng rôi quan tâm đến cũng vụt tắt vày anh đang xa em vượt rồi...

 

 

Đôi dịp em tự hỏi mình, một ngày nhiều năm bao thọ khi không có anh ở bên cạnh và một ngày lâu năm bao lâu lúc em cần một mình... Một ngày thiệt sự dài bao lâu?.. 

 

 

Chỉ vào một ngày thôi nhưng thời gian vẫn chảy theo nhị kiểu khác biệt để chính em phải tự hỏi mình một câu: "Một ngày dài bao lâu?". Mọi khi em bận bịu với núi công việc hay nhóm tụ tập bạn bè thì thời gian ngoài ra trôi qua khôn cùng nhanh. Tuy vậy khi tất cả đã trở lại vị trí của chính bản thân mình lại là dịp em rỗi rảnh mang lại vô thuộc và xúc cảm như loại dòng chảy ấy sẽ bị chặn đứng đến nghẹn ngào... Thế ra một ngày không tồn tại anh dài đến cố sao? 

 

*

 

Em chợt nhận thấy rằng thì ra không có anh một ngày trở yêu cầu dài thiệt dài mang lại thế... Chẳng cần phải biết mặt trăng xuất xắc mặt trời sẽ ló dạng chỉ thấy các nỗi bi tráng miên man kéo tới và phần lớn chênh vênh quái đản ghé thăm... 

 

 

Dù sao đi chăng nữa, thời hạn cũng không dừng lại... Mặc dù có chậm tuy vậy nó vẫn trôi qua và đều thứ đang xa thì không nên nhìn lại. Vậy cần em sẽ cách tiếp anh nhé, sẽ thôi đếm giờ và trông mong từng phút giây... 

 

 

Một ngày không tồn tại anh thì ra dài lắm và dài lắm... Nhưng em vẫn nhắm mắt tận hưởng cái cảm xúc tự mình vùng lên trong bốn thế ngẩng cao đầu để đối mặt với cả vượt khứ lẫn tương lai... Khi 1 ngày không tồn tại anh....

 

Lời kết: cuộc sống đời thường là một chuỗi ngày nhiều năm lê thê nhưng con bạn ta cứ phải bận bịu chạy đua tìm tới điểm đích. Nhưng mà ít ai rất có thể biết rằng điểm đích ấy nằm ở vị trí đâu: tức thì đây chỉ với vài cách nữa thôi giỏi là mãi tận phía bên kia chân trời xa vời ấy.