Đẹp đẽ về thị giác với cảm xúc, Đường về nhà là trong số những tác phẩm có đặc trưng phong cách làm phim của Trương Nghệ Mưu thời gian đầu. Được dẫn dắt theo lời nói của nhân đồ vật “tôi”, bộ phim truyện là hành trình dài người con trai đi tìm lại mẩu chuyện tình của phụ huynh mình, trong toàn cảnh một vùng núi phía bắc Trung Quốc, vào khoảng cuối những năm 1950.

Bạn đang xem: Phim đường về nhà trương nghệ mưu

Đường về nhà tất cả tựa nơi bắt đầu là Cha người mẹ tôi và tên tiếng Anh là The Road Home. Đúng như tựa đề của phim, hình ảnh con đường lộ diện trải lâu năm trong phim, vừa là toàn cảnh chính viết nên mẩu truyện tình, vừa là một trong những hình ảnh mang các ẩn dụ.

Con đường là nơi hai nhân đồ vật chính gặp mặt, là địa điểm ghi dấu phần nhiều lần nhân thứ nữ chờ đón hay xua đuổi theo người thương, cũng là chặng đường cuối cùng mà người bà mẹ đi cùng rất người cha trong đám tang của ông.

Con mặt đường trong Đường về nhà che phủ màu white của tuyết, hoang hoải rét mướt mướt một trong những phân cảnh nhân thiết bị nam chính rời xa nhân vật phụ nữ chính. Nhưng mà cũng vẫn là những tuyến phố ấy, lại rực rỡ trong ánh nắng ấm áp, tràn đầy sức sống với cánh đồng, rừng cây vàng ruộm khi nhị nhân đồ ở gần mặt nhau.


Con đường trong phim phủ color đối lập tuỳ thuộc cảm hứng của người vợ chính. Màu sắc phim cũng với sự khác biệt lớn: phim đen trắng khi người ông chồng mãi mãi ra đi và phim color trong mẩu truyện quá khứ. 

Ở những khung hình toàn rộng lớn hay viễn cảnh này mô tả con đường thôn quê, Trương Nghệ Mưu đã sử dụng hai tone màu đối lập để tương khắc hoạ sự chuyển đổi của vạn vật thiên nhiên đất trời, diễn tả vẻ đẹp nhất của thiên nhiên, nhưng chuyên sâu hơn cùng cũng là nhà đích, đó là để biểu hiện tâm trạng trái chiều của nhân thứ nữ, khi ở sát hay xa cách fan cô yêu thương thương.

Trong phim, tuyến phố còn mang ngụ ý là con đường về nhà. Y như lời thoại của nhân thứ người mẹ ở đầu với cuối phim, bà muốn triển khai nghi thức khênh thi thể của ông xã về nhà, với ước muốn ông không quên con mặt đường trở về nhà. Còn bản thân tập phim thì giống hệt như hành trình nhằm nhân trang bị “tôi” – người nam nhi đi tìm mẩu chuyện tình xưa cũ của bố mẹ. Như vậy, con phố trong phim còn mang ý nghĩa như gai dây kết nối tình thân trong gia đình.

Trương Nghệ Mưu bên cạnh đó luôn bao gồm hứng thú với các cấu tạo từ chất văn hoá truyền thống. Trong số phim tiêu biểu của ông như Cúc Đậu, Đèn lồng đỏ treo cao, Cao lương đỏ giỏi Thu Cúc đi kiện…, bạn ta phát hiện rất nhiều các lễ nghi, tục lệ cổ truyền, cũng giống như hai màu sắc đỏ, vàng rất được quan tâm trong văn hoá Trung Hoa.

Xem thêm: Top 99+ Hình Nền Đt Đẹp Chất Nhất, 50+ Hình Nền Điện Thoại Độc Đáo, Chất Nhất

Đường về nhà không phải một nước ngoài lệ. Bộ phim thu hút về thị giác vày những cơ thể tận dụng hai gam màu đỏ và vàng quản lý đạo. Chiếc áo bông chần color đỏ, cái khăn len đỏ tỏa nắng rực rỡ dưới ánh nắng vàng, băng qua những đồng cỏ tốt rừng cây color vàng, đó là hầu như cảnh quay sexy nóng bỏng nhất của bộ phim, với ngụ ý về sự nồng sức nóng của tuổi trẻ, của tình yêu.

Cùng với những cơ thể toàn cảnh diễn tả con mặt đường rộng thênh thang, cận cảnh khuôn phương diện của con đường vai nữ chính vì Chương Tử Di vào vai cũng chính là một cơ thể được áp dụng liên tục. Đạo diễn Trương Nghệ Mưu đã dành cho nhân vật này các cỡ hình cận dưới bầu trời, thân rừng cây giỏi trên bé đường, sệt tả ánh nhìn vừa thẹn thùng vừa ngóng đợi mà cô bé dành cho những người trong mộng.


Những thước phim như vậy gợi nhiều hệ trọng tới Chuyện tình cây đánh trà – một phim khét tiếng của Trương Nghệ Mưu trong quy trình sau này. Vào Chuyện tình cây đánh trà, đồng cỏ tốt rừng cây cũng là toàn cảnh cho những cuộc hẹn hò của hai bạn nhân vật chính. Mặc dù nhiên, những khung hình trong tập phim đó chủ yếu bao phủ bởi nhan sắc xanh cây cỏ, không tải sắc đỏ cháy bỏng như cùng với Đường về nhà.

Ở bề nổi, Đường về nhà được kể theo giọng thoại của nhân vật tín đồ con. Tuy vậy về mặt cảm xúc, bộ phim truyện được dẫn dắt theo góc nhìn và cảm xúc của nhân vật phụ nữ chính. Chiếm nhiều phần thời lượng phim là hình ảnh cô gái xua đuổi theo hoặc mong chờ anh thầy giáo, là vẻ mặt với nhiều cung bậc cảm xúc của cô. Còn anh cô giáo – nhân đồ vật nam thiết yếu thì xuất hiệt thấp hơn và hầu hết hiện lên qua mắt nhìn chủ quan tiền của chị em chính.

Cũng y như nhiều phim không giống của đạo diễn họ Trương, Đường về nhà được chăm chút rất chỉn chu về chế tạo ra hình nhân vật. Trong bối cảnh vùng rừng núi phía bắc sở hữu cái lạnh lẽo cắt da cắt thịt, các nhân đồ vật trong phim xuất hiện với những chiếc áo chần bông thêu hoa, những cái quần bông dày, nam đội mũ bông còn nữ thì chit khăn len. Trong cả vẻ mặt xung khắc khổ, cặp mắt một mí, các giọng nói dày giờ đồng hồ địa phương đặc thù của con bạn nơi đây cũng rất được khéo léo gửi vào phim, tạo thành nên xúc cảm chân thực, khả tín, dung dị nhưng mà tuyệt đẹp nhất cho câu chuyện phim.

Với Đường về nhà, Trương Nghệ Mưu khiến khán giả thích thú cùng với sự tinh tế trong phong thái kể chuyện. Ông khôn khéo làm khá nổi bật những cảm xúc rất ngây thơ, thanh khiết của cô gái khi yêu thương thầm, trường đoản cú vẻ mặt thẹn thùng, cái nhìn muốn ngóng tính đến việc cầm ý xếp chiếc bát sát mép bàn để anh cô giáo chọn. Đó là những chi tiết khiến fan xem vừa bật cười vày thú vị, vừa xúc động vì chân thành với đáng yêu.

Với một thời lượng không thực sự dài, Đường về nhà gần như là tập trung trọn vẹn vào cặp đôi bạn trẻ nam con gái chính. Cùng với toàn cảnh sơn xóm thời kì trước biện pháp mạng Văn hoá, Trương Nghệ Mưu cố nhiên chỉ chuyển vào phim những chất liệu mang tương đối thở bình dân của đời sống, như lớp học đổ nát, bữa cơm nóng cúng, ý niệm và nghi lễ cổ truyền. đầy đủ yếu tố ko đao to búa phệ ấy cùng cộng hưởng làm cho một sản phẩm điện ảnh đẹp đẽ một giải pháp dung dị nhưng vẫn đong đầy cảm xúc.