Không phát âm từ bao giờ và ai đã có ý tưởng thật xuất xắc là trồng mọi cây phượng nơi trường học. Những cành hoa đỏ thắm như nhắc nhở mẫu ngày chia tay của niên học tập đã chuẩn bị gần kề. Với tên khác là “Hoa học tập trò”, mọi fan đã gọi hoa phượng với cái tên đầy trìu mến và thân mật như thế. Có lẽ vì phượng vẫn quá thân cận và thân thuộc, do phượng đơm hoa là báo hiệu ngày hè sắp đến. Mỗi lần hạ đến, sảnh trường rợp color thắm đỏ, tiếng ve khắp nẻo râm ran, bạn hữu học trò nghịch ngợm bắt đầu lo lắng về đều mùa thi, mắt ướm lên một nỗi buồn chia ly sắp tới…

Và sau đây, mời các bạn cùng coi qua hầu hết áng thơ tình sưu tầm rất thú vị và hữu tình về hoa phượng, loài hoa này tương tự một lốt chấm phẩy cho phần đông cuộc phân tách ly, chia ly bè bạn, chia ly thầy cô, chia ly những mọt tình. Rồi cũng từ đó mà nó sẽ nở vào thơ với vô vàn những cảm hứng khác nhau, đan xen; lẫn lộn, nhưng rất đẹp. Vậy, hoa phượng đã đi đến thi thơ như thế nào? Mời chúng ta cùng coi và thưởng thức những bản tình thơ hoa phượng rất thú vị và hữu tình sau đây, chúc các bạn xem thơ vui vẻ!

*

1, Cánh Phượng Hồng Của Tôi

Tôi tìm tới với cam kết ức tuổi thơNghe rạo rực sắc màu hoa Phượng đỏVạt nắng nóng rọi góc sân trương ngày đóCánh Phượng hồng trong gió bay bay…

Nhặt cánh Phượng hồng ôm ấp trong tayRồi cẩn trọng ép vào vào trang sáchTuổi học trò các phút giây ngây ngấtThấy mượt lòng với cánh Phượng ao ước manh.

Bạn đang xem: Thơ về hoa phượng học trò

Tốt nghiệp rồi, tôi xuất hành tòng quânCánh Phương đỏ vẫn bồi hồi e ấpTrong cuốn sổ của 1 thời đi họcLuôn theo người nâng bước hành quân…

Trở lại mái trường, thăm lại góc sânCánh Phượng mỏng vẫn nồng thắm cháy đỏSống lại tuổi học trò ngờ nghệch ngày đóÔm cánh Phượng vào lòngCánh Phượng mỏng dính của tôi(Văn Liêm)

2, chia tay Mùa Hoa Phượng

Có mùa phượng vĩ không tên thành hò hẹnĐỏ cái nhìn vương vấn lúc phân chia tayCô bạn nữ ngại ngùng không dám khócNghèn nghẹn lời trong hai con mắt đắng cay .Có một giờ ve xuyên suốt một thời không người nào hayChỉ đến lúc đứng cạnh nhau mới thấy buồn đến thếMười 2 năm ve kêu như thành lệBước đi không đành, ngoảnh lại bi đát hơnThao thức bao ngày hôm qua tiếng trống trườngLúc chia ly thèm được giật mình rồi chạyGiơ truy hỏi baì, phút ra chơi cả đông đảo lần đến lớp muộnBây giờ cũng thành kí ức chìm sâu .Xưa cứ trách bởi lăng tím đâu dâuGiờ mới thấy hoa có màu nỗi nhớTím miên man,tím chùng thời gian đang căng nghẹn thởCủa mùa thi mỗi lúc một gầnCó người bạn đến phút cuối mới thành thânCó mái tóc giờ phân chia tay new biết mình hết sức nhớTrong lưu cây viết có bài thơ chép rồi nhưng mà vẫn sợNgại ngùng chuyển hồi hộp đợi… bất chợt thở phào .Chia tay nhé, ngày hè mà bọn mình đều thốt nhiên lớnChẳng nói những mà hiểu biết bao nhiêuCòn gặp lại nhưng mùa hè không nghỉ ngơi lạiThế bắt đầu thành kỉ niệm thân yêu(Trinh Trung Hiếu)

3, sẽ sở hữu được Một Ngày

Sẽ bao gồm một ngày bạn không đếnĐứt chuỗi cườm lưu niệm tôi sâuLăn lóc mãi gần như sắc mầu trên cỏVề đâu?

Sẽ bao gồm một ngày nhạt thếch mưa bên trên phốCó khum tay chẳng đong nổi vơi đầyCâu thơ cũ vô tình tôi tấn công gẫyNíu nghiêng trời từng hạt mưa bay

Sẽ gồm một ngày lá phượng mướt xanhĐể lại cháy hết mình cho một mùa hoa mớiChỉ riêng họ chẳng thể làm sao cháy nổiNhư 1 thời 17 vẫn trôi qua

Có một ngày rồi… bạn sẽ quênĐể lòng bản thân tinh khôi thanh thảnSợi tóc sẽ vào thơ vẫn không lúc nào bạcCả tứ mùa mưa nắng và nóng vẫn xanh tươi.(Đàm Huy Đông)

4, giữ lại Hạ

Xin em duy trì mãi size trời hạĐể phượng chớ phai nhạt sắc hồngMai kiểu mẫu anh về ươm giọt nắngCho cành phượng thắm trổ thêm bông

Này em…! Tay giữ lại sao lơ đãng…Ngơ ngác hạ tra cứu chẳng thấy emGiọt nắng sân trường tan tác rụngLàm hoa phượng đỏ héo mặt thềm

Hạ sẽ hờn dỗi đòi anh trảNhững chuỗi ngày xưa rất ngọc ngàAnh sợ hạ bi quan đi cấp vãNhư đời vội vã chuyến chia xa

Sao em không duy trì khung trời hạ…?Để phượng chớ phai nhạt nhan sắc hồngMàu áo học trò, khung cửa ngõ lớpHồn anh bịn rịn những hoài mong…(Minh Tường)

5, Viết cho Mùa Hoa Phượng

Em đi rồi, chùm phượng cháy bên trên caoĐỏ hoe mắt một chiều rớm nắngNhấm chùm hoa không chua mà lại chát đắngBước chân tôi khập khiễng trước sảnh trường.

Xem thêm: Makeup Tone Tự Nhiên Nhẹ Nhàng Cho Nàng, Makeup Tone Hàn Quốc

Trước mặt tôi là hoàng hônSau lưng là góc cửa phòng thi khoá vộiNhững bàn ghế, đa số bảng black ngập bụiTờ giấy vo tròn ném cuối tiếng thi…

Chỗ em ngồi còn kia:Vệt nắng dài in hằng lên ghếBuổi sáng như thế nào lần đầu cho trễVai run run tay lấm vệt dầu…

Em đi rồi! Chùm phượng đỏ trên caoCứ cháy mãi các điều không nói hếtNắng chiều hôm cứ ngời lên nuối tiếcGiá ngày xưa… Thôi chớ nhắc! Hạ tàn…(Đào Phong Lan)

*

6, Hoa Phượng

Trên con đường vắng chan chứa hoa phượng đỏEm ngùi ngùi không nỡ bước, anh ơi !Những cánh hoa hiu hắt rụng bên trờiChép vào gió mấy lời hoa vĩnh biệt !Xác hoa rụng hợp lí hồn hoa bị tiêu diệt ?Sắc hoa tàn tung tác một đời hoaBao miếng tim rĩ máu, lệ chan hòa,Là đầy đủ vết yêu thương lòng đang nức nở.

Gió tàn tệ trút hoa như thác đổTrên tóc em, ngập xuống cả làn môiMột niềm mơ ước rời rã thanh thoả trôi,Em hy vọng vớt ôm về chôn nếp áo.

Kẻo gió vết mờ do bụi mịt mù trong nắng ảoDập vùi hoa, ảo não mảnh mùi hương trinhKhách qua con đường vội vã, thừa vô tìnhGiẫm lên cả hồn hoa trên xác máu !…(Nguyễn Vỹ)

7, bâng khuâng Mùa Hạ

Những cánh khuynh diệp lao xaoThả mùi hương theo gió len vào hồn aiĐêm trầm như tiếng thở dàiTrăng khuya âm thầm lặng lẽ cài bên trên tóc thề

Bây giờ ngày hè trở vềCon ve vào lá mài miệt kéo đànNgập chấm dứt ngọn gió lang thangBâng khuâng cùng với ánh trăng kim cương rụng rơi

Qua đi lâu lắm một thờiMùa thi, hoa phượng, tơ trời vấn vươngQua đi để nhớ nhằm thươngÁo bay trắng xóa con phố chiều xưa

Rồi phân tách tay, rồi tiễn đưaAi đà bao gồm nhớ trường xưa một ngườiNăm tháng đứng lặng mặt đồiVà hoa phượng cũng rụng rời trong tim.(Hồ Thụy Mỹ Hạnh)