Mỗi lúc tới ngày giỗ tiên đế, ta vẫn là người dẫn đầu chúng chị em quyến cho tới Thái Miếu vày tiên đế niệm kinh. Tính ra, vài ba vị thân vương thuộc vương phi ở đất phong cũng vừa tới tởm thành.

Bạn đang xem: Tieu thuyet

Hoàng gia huyết quản đồng trang lứa phần lớn sống không được lâu, nay tôn thất huyết mạch còn lại cũng rất hiếm lắm, chỉ bao gồm bốn người, trước tiên là Bình Trữ vương vãi ngang vế với tiên đế, vật dụng hai là Vĩnh Hoài vương vãi anh trai tiên đế, thứ tía là Nhữ phái nam Vương đệ đệ tiên đế, thứ tư là tỷ tỷ của nhà vua Thường Trữ công chúa.

Sau khi những thân vương vào kinh, đều phải tới bái kiến nhà vua và ta.

Chắc bầy họ đông đảo đã nghe nói đến chuyện phong lưu của ta, nên khi tiến vào người nào cũng giả cỗ lơ đãng nhìn lên bụng của ta vài ba lần. Thái y nói ta new chỉ mang thai nhị tháng, hơn nữa là lần đầu có thai, tất nhiên ko lộ ra nhanh như vậy.

Lúc này, lũ họ mọi hậm hực tịch thu ánh mắt. Duy có Bình Trữ Vương nhìn ta thiệt sâu, làm ta không khỏi sởn tua ốc. Mà lại nghĩ kĩ ra, Bình Trữ vương cũng là người thân trong gia đình ruột giết mổ của tiên đế, tình cảm rất tốt, nay biết ta hồng hạnh ra tường, hận ta ân oán ta cũng là chuyện đương nhiên.

Hôm ngày giỗ tiên đế, ta cùng với những vương phi, hoàng thân lờ đờ đi tới Thái Miếu.

Ta với thường xuyên Trữ ngồi cùng xe ngựa, phu xe cộ rất gồm nghề, dọc đường cảm giác nảy xóc cũng không có. Ta lười nhác nằm trong đệm êm, nói với thường Trữ: "Đêm hôm đó, Phò mã bên ngươi sau thời điểm đưa được ngươi về thì làm rất nhiều gì?"

Thường Trữ thần nhan sắc thản nhiên , "Có thể làm cái gì chứ? Y như trước kia thôi."

Ta nói: "Đêm hôm đó, vẻ mặt Phò mã thật rất kiên quyết, chắc rằng ít các gì cũng đều có tình cảm cùng với ngươi."

Thường Trữ thần sắc như trước thản nhiên , người vợ mở hộp đồ ăn lấy ra một khay thứ điểm tâm, đem một miếng bánh Phù Dung cho vô trong miệng, "Ngươi hy vọng nếm demo không? Tỳ chị em trong phủ ta làm cho điểm trọng tâm còn ngon rộng Ngự trù chống đấy."

"Không ăn, gần nhất chỉ thích ăn đồ chua thôi."

Thường Trữ mỉm cười nói: "Nghe nói muốn ăn uống chua là nam, ăn cay là nữ, hay là hài tử trong bụng ngươi là nam giới oa nhi?"

Ta sửng sốt, tiếp đến lại bình thản nói: "Ta thích nữ giới oa nhi hơn."

Thường Trữ cảm khái nói: "Cũng đúng, nếu như thật và đúng là nam oa nhi..." chị em có thâm nám ý quan sát ta, sau đó nhanh tinh tế rời mắt đi.

Ta tất nhiên hiểu nửa câu sau của nàng ao ước nói mẫu gì, nếu và đúng là nam oa nhi, thì nhà vua lại càng kiêng tránh ta hơn. Trước khi ta gồm hỉ mạch, hoàng đế đã kiêng kị ta thọ rồi, vốn tưởng rằng luôn thể thể lấy tại sao có oa nhi, Hoàng đế hủy diệt ta luôn luôn thể, bất ngờ lại đến ta bảo quản oa nhi.

Hoàng đế tuy trong năm này mới chỉ mười sáu, nhưng tâm cơ như này thật có tác dụng lòng fan sợ hãi.

Ta nói với thường Trữ: "Hoàng đệ của ngươi trái thật không giống một thiếu thốn niên."

Thường Trữ gạch mành lên, dịu nói: "Ta có bố Hoàng đệ, quá Văn là bé dại tuổi nhất. Vượt Anh mặc dù là to hơn Thừa Văn mấy tuổi, dẫu vậy ham bài xích bạc, vài từ lâu suýt nữa thua luôn luôn cả đất phong, ở đầu cuối không giải quyết được phải tới vay mượn mượn ta. Thừa Võ thì hèn Thừa Văn nhì tuổi, cơ mà lại giàu sang đa tình, trong Vương bao phủ Nhữ phái nam thê thiếp nhiều hơn thế Thừa Văn cấp mấy lần. Hắn ngồi ở đoạn kia, tính tình tất nhiên phải trầm ổn ít nói, mặt đường đường là một đế vương, làm sao lại hoàn toàn có thể giống một thiếu thốn niên được?"

Không thể không nói, thường Trữ dám làm việc Đại Vinh dưỡng nam sủng làm bậy như thế, điểm dựa của cô bé ngoại trừ ta còn tồn tại Hoàng đế. Thường Trữ từ nhỏ tuổi cảm tình với nhà vua rất tốt, dịp trong cung cảm xúc tỷ đệ cũng tương đối thân mật.

Mặc dù ta với hay Trữ là tri kỷ, nhưng gồm chuyện cấp thiết nói ra cùng với nàng. Ta cười cười, không nói về vấn đề này nữa. Khi đến Thái Miếu, ta cùng với bố vị vương vãi phi với Thường Trữ trước hết đi vệ sinh rửa sạch sẽ sẽ.

Ngày giỗ tiên đế quá trình tất nhiên là đề nghị rườm rà, ta giữ chức vị này, mặc dù nói ta làm cho Thái Hậu thanh danh không tốt, cơ mà chuyện này vẫn phải tuân hành đầy đủ.

Tắm rửa kết thúc xuôi vẫn chưa tới giờ tụng gớm ở thái miếu nên đi bộ xung xung quanh một lúc, ta quán triệt Như Ca Như Họa các thiếu nữ đi theo, 1 mình khoan thai đi trên hiên chạy dọc sơn đỏ đi dạo.

Hôm ni ta cũng xui xẻo, không có theo người nào, vừa đi được một lúc, phú chốc trong bụi cỏ mấy hắc y nhân dancing ra, ta ko kịp kêu cứu, đã biết thành hắc y nhân rước cán dao làm cho hôn mê bất tỉnh.

Tới lúc tỉnh lại, cảm thấy cổ đau nhức, ta nhìn bao quát quanh, một gian phòng mộc bình thường. Ta sẽ nằm trên một giường gỗ, bên cạnh có một tè cô nương tóc tết nhị bím phòng cằm ngủ con gà ngủ gật.

Trong lòng ta có một cảm xúc không thể lý giải nổi, ta chọc nhẹ cô nương sát bên một cái, nàng gật gù một dịp rồi dancing dựng lên, thấy ta đôi mắt tròn xoe quan sát nàng, thì hét lên một tiếng, tiếp đến nhanh nhẹn chạy ra ngoài.

Chỉ giây khắc sau, một người đi vào trong phòng, fan nọ trán rộng mi dài, một đôi mắt sáng ngời linh động, không người nào khác mà chính là Bình Trữ Vương, tính theo bối phận hắn nên kêu ta một giờ Hoàng tẩu.

Hắn lẹo tay phía ta nói: "Mong Thái Hậu tha tội, thằng nhóc nhỏ Lý Nhân này canh phòng nghiêm ngặt, bổn vương vãi đành yêu cầu ra hạ sách này."

Ta bước xuống, mỉm cười cợt nói: "Không sao."

Kỳ thiệt ta với Bình Trữ Vương ngoài quan hệ thúc tẩu, còn tồn tại quan hệ đồng minh không thể để fan khác biết. Về phần đồng minh gì, vấn đề này cũng cụ thể rồi.

Gặp gỡ bí mật, ăn uống nói lỗ mãng với Hoàng đế, rất cụ thể , ta cùng Trữ hoàng thúc sẵn sàng làm phản.

Xem thêm: Cài Đặt Proxy Để Vào Facebook, Cách Thay Đổi Proxy Để Vào Facebook

Về phần vì chưng sao mong muốn làm phản, chuyện này nói ra cũng dài dòng.

Lại nói về ta năm ấy mười nhị tuổi, đánh gia chịu đựng tội khử môn, ta bây giờ ở trong quang quẻ Sơn dưỡng bệnh new thoát được một kiếp. đánh gia là 1 trong trong tứ đại danh môn vọng tộc ở Đại Vinh, chỉ trong một tối diệt toàn bộ gia tộc vớ nhiên chưa phải chuyện đối chọi giản, là bao gồm người hy vọng diệt đánh gia, fan làm được vấn đề này tất nhiên phải có quyền lực suy đoán cũng chỉ gồm một hai người. Ta cơ hội đó tuổi còn nhỏ, cha và nương của ta lúc nào cũng căn dặn phải cẩn thận hành động, cũng nói giả dụ một ngày họ mất đi, cũng đừng thương trung tâm quá, âu cũng là số phận vân vân.

Khi sơn gia bị khử môn, ta tất yếu hiểu được việc này chưa hẳn ngẫu nhiên mà tất yếu sẽ xảy ra, fan đứng sau màn này, chính là một tín đồ trên vạn người, tiên đế. Về phần tiên đế vì chưng sao nên diệt tô gia, nguyên nhân, cũng là do Thẩm khinh thường Ngôn nói cùng với ta.

Ta danh tức là Thái Hậu vào trong ngày mùng mười tháng sáu đó, ta tới Tô phủ tưởng niệm fan thân, thời điểm đó nhà vua tâm cơ cũng chưa mập như hiện giờ, làm cho ta hành động dễ dàng hơn nhiều. Thẩm khinh Ngôn khi đó nói với ta, tiên đế không hẳn là hoàng tộc huyết mạch, tè Hoàng đế hiện thời tất nhiên cũng không phải. Nguyên nhân chính là vì đánh gia biết được, cho nên vì vậy mới bị hoạ diệt môn.

Khi kia ta hỏi hắn, do sao hắn biết?

Hắn dìu dịu nới với ta, đêm trước khi Tô gia bị diệt, phụ vương tới dựa vào hắn chăm lo ta, nếu xẩy ra bất trắc, tối thiểu cũng giữ lại được mạng ta.

Từ cơ hội đó, ta hiểu ra động cơ tiên đế chuyển ta vào cung, là sợ hãi Tô gia bên cạnh ta phía bên ngoài vẫn còn dư đảng, nên đưa ta gần tầm mắt mang đến dễ cai quản lý. Về phần sao lập ta làm cho Thái Hậu, chắc hẳn rằng thấy ta phần đa năm vừa mới rồi nhu thuận, tiếp tục phòng bị không bởi biến ta thành người nhà. Nếu hoàng đế mất ngôi, ta làm cho Thái Hậu cũng bị liên luỵ luôn.

Nhưng Tiên đế vẫn diệt cả nhà ta, ta làm thế nào nén giận cùng người nhà của hắn hưởng vinh hoa phú quý cả đời? Tiên đế ước ao phá lỗi long mạch Đại Vinh, ta quyết không để hắn tiến hành được. Bình Trữ hoàng thúc là huyết mạch bao gồm thống, để hắn làm đế vương, cũng coi như thể báo ngừng thù khử môn.

Bình Trữ hoàng thúc từ bây giờ mắt lướt qua bụng dưới, "Thái Hậu hỉ mạch này là..."

Ta sờ sờ bụng, nói: "Có vẻ là trò của thương hiệu Hoàng đế."

Đêm mùng mười tháng sáu hôm đó sau cùng đã xảy ra chuyện gì, ta cũng ngần ngừ được. Thân thể ta còn trong sạch hay không, ta cũng không biết. Mà gần đây đúng là bao gồm triệu trứng của bạn mang thai, hỉ mạch này là thật hay giả, ta cũng không cứng cáp nữa.

Bình Trữ hoàng thúc nhíu mi nói: "Vài năm ko gặp, trò của thằng nhãi Lý Nhân này càng ngày càng nhiều rồi."

Ta nghe Bình Trữ hoàng thúc cứ một câu thằng rực rỡ lại một câu thằng nhãi trong tâm địa lại thấy khiếp hãi, cũng may hoàng đế không ở đoạn này. Ta điềm nhiên nói: "Hoàng đế trưởng thành và cứng cáp rồi." Đúng là trưởng thành rồi, mới dám đo lường và thống kê ta như thế.

Lúc ta sẽ nói, cửa ngõ phòng gỗ bị đẩy ra, một giờ nói ví dụ như trăng thanh gió mát vang lên—— "Bệ hạ đoán chừng đã không tin tưởng Thái Hậu đề xuất gài người bên cạnh."

Ta ngước đầu lên nhìn, một khuôn mặt quen thuộc xuất hiện nay trước đôi mắt ta, chính là người vào mộng của ta, cũng là 1 đồng minh mưu phản bội —— Đại Vinh Thẩm Tương Thẩm khinh thường Ngôn.

Ta từng hỏi qua Thẩm khinh thường Ngôn: "Vì sao ao ước cùng ta mưu phản?"

Hắn lúc đó trầm mặc một hồi, rồi trả lời: "Thẩm gia vẫn trung thành với hoàng tộc chân chính."

Bình Trữ hoàng thúc lại nhíu mày nói: "Thẩm Tương nói nạm là sao?"

Thẩm khinh Ngôn liếc nhìn ta, rồi nói: "Bệ hạ dễ dàng và đơn giản là mong muốn mượn chuyện hỉ mạch của Thái Hậu làm cho một hòn đá ném hai nhỏ chim, lập tức tịch thu quyền tham sự triều chính của Thái Hậu, lại mượn chuyện này xem đồng đảng của Thái Hậu là ai. Để đảm bảo Thái Hậu, phải ta chấp nhận chuyện hỉ mạch cùng với ta có quan hệ." Hắn giới hạn lại, "May mà lại ngày thường Thái Hậu đưa bộ tất cả tình ý cùng với ta, nên khi ta xác định thai nhi là của ta, đại vương cũng không không tin tưởng nhiều."

Ta... Mang bộ... Gồm tình ý cùng với hắn?

Ta tởm hoàng cấp thiết kinh hoàng rộng được, Thẩm coi thường Ngôn ơi là Thẩm coi thường Ngôn, sau cùng trong mắt ngươi ta chỉ đang... Giả bộ?

Hắn còn ngẩng đầu lên nói cùng với ta: "Lúc làm việc Phúc Cung, ta cùng Thái Hậu diễn vô cùng thật, bệ hạ chưa từng nghi ngờ."

Ta mỉm cười khổ một tiếng, "Đúng vậy, ta thuộc Thẩm Tương phối kết hợp không chê vào đâu được."

Thẩm khinh thường Ngôn lại nói: "Ninh Hằng vốn là bạn của Hoàng đế, ni lại sống bên người thái Hậu, xác định là fan giám thị."

Lòng ta đắng như Hoàng liên, lúc đã định nói gì đó, vào bụng như tất cả cái gì phọt lên cổ họng, ta chỉ thấy thật kinh tởm, bít ngực nôn vào chậu đặt sẵn bên trên đất.

Sau khi nôn xong, lấy khăn ra vệ sinh miệng, vẫn thấy Thẩm khinh Ngôn cùng Bình Trữ hoàng thúc vẻ mặt kinh ngạc nhìn ta.

Ta thấy miệng chua xót vô cùng, bước đến cạnh bàn trà rót một cốc uống mang đến thanh trong cổ họng rồi new thản nhiên nói: "Có vẻ hỉ mạch này của ta là thật, chắc hẳn rằng là của Ninh Hằng , cũng hoàn toàn có thể là fan khác ta ko biết."

Từ đông đảo lời Thẩm khinh thường Ngôn vừa nói, như vậy rất có thể xác định dòng thai này không phải là của hắn. Dựa vào ngày Thái y chẩn đoán, chính là ngày mùng mười mon sáu hôm đó, cơ mà hôm kia một chút ấn tượng ta cũng ko có.

Ta hỏi: "Thẩm Tương, hôm mùng mười tháng sáu, ngươi biết bao gồm chuyện gì xảy ra không?"

Thẩm coi thường Ngôn trầm dìm một lát, cơ hội định mở miệng, từ bên phía ngoài cô nương ngủ con gà ngủ gật vừa nãy đùng một cái vọt vào, thanh nữ hoang mang xôn xao hoang sở hữu nói: "Vương gia không tốt rồi, bên ngoài rất các ngự lâm quân kéo tới đây."

Thẩm coi thường Ngôn thuộc Bình Trữ hoàng thúc sắc mặt đổi thay đổi, Thẩm khinh thường Ngôn khôi phục phản ứng cấp tốc nhất, "Vương gia, phía sau nhà gỗ bao gồm mật đạo, đi theo ta." Rồi tiếp nối hắn nhìn ta một cái, ta nói với hắn: "Ngươi đưa Bình Trữ hoàng thúc đi, còn sót lại cứ để ta ứng phó."

Thẩm coi thường Ngôn gật đầu, nói cấp tốc "Mọi câu hỏi cẩn thận" sau đó mau lẹ biến mất.

Ta thở nhiều năm một tiếng, nhìn sang mặt thấy cô nương tết tóc bím vẫn ngẩn người liền nói: "Sao còn không đi? còn nếu như không đi ngươi chạy cũng không kịp đâu."

Nàng đôi mắt đỏ dần lên, cắn môi nói: "Vương gia đã có lần cứu ta một mạng."

Ta đột hiểu ra. Thái Hậu bị bắt cóc, còn nếu không tra ra nhà mưu, hoàng đế chắc chắn sẽ nghi ngờ. Té ra cô nương này là tín đồ Bình Trữ hoàng thúc giữ gìn để bị tiêu diệt thay. Bất quá thủ mưu này vẫn còn bé dại tuổi quá.

Ta cười nói: "Ngươi chỉ là một trong cô nương thì làm cho được gì? Mau đi đi. Ta sẽ an bài bác ổn thoả. Quan sát ngươi tuổi cũng chỉ mới mười tám, không cần chính vì như thế mà quăng quật mạng."

Nàng trong giây khắc mắt hạnh trừng to, "Ai nói ta cần yếu làm được gì?"

Vừa nói dứt, cánh tay tưởng chừng trói con kê không chặt của cô nương một chưởng vấp ngã tới bàn gỗ, chỉ nghe phịch một tiếng, bàn gỗ tạo thành hai nửa. Cùng lúc đó, từ phía bên ngoài vọt vào trong 1 đám thị vệ ngự lâm quân, đón đầu là Ninh Hằng cùng Thường Trữ.

Ninh Hằng sai fan bắt cô nương kia, thường xuyên Trữ nhanh nhảu tới cạnh ta, vẻ mặt đau lòng chú ý ta, nhỏ dại giọng nói: "Quán Quán, bọn họ có làm cái gi ngươi không?"

Ta ko nói gì rung lắc đầu, nhất thời trong lòng cảm giác ngổn ngang.

Thường Trữ đối xử cùng với ta giỏi như vậy, nếu một ngày ta thật sự mưu phản, bất kỳ là thành xuất xắc bại, thường xuyên Trữ nhất định là vẫn hận ta.