Ebook yêu thương đi rồi khóc phần 1 yêu thương đi rồi khóc văn học nước ta Truyện ngắn nước ta tác giả Hamlet Trương

Bạn đang xem: Yêu đi rồi khóc ebook

*
pdf

thương nhau nhằm đó: phần 1


*
pdf

khóc giữa sài gòn: phần 2 - nxb hồng Đức


Xem thêm: Top 999+ Stt Tình Yêu Hài Hước, Vui Nhộn "Dậy Sóng " Mạng Xã Hội

*
pdf

ai vẫn mang giầy cao gót đến em: phần 1 - nxb văn học tập


Nội dung

LỜI NÓI ĐẦU…………Ebook miễn mức giá tại : www.Sachvui.ComTrong bốn tín đồ ở đây, tôi thì già với xấu nhất. Nên dĩ nhiên tôi bắt buộc lao ragiành micro nhằm nói với đa số người trước, như 1 thủ tục nhiều năm của các buổi tiệc.Cuốn sách này là một “bữa tiệc” thực sự, các bạn sẽ có tương đối nhiều “món ngon” để lựachọn. Yêu thương có, giận dỗi có, lãng mạn có, lãnh đạm có, một chút tâm linhcũng gồm luôn!Tôi với Tango trằn là chúng ta thân, đùa với nhau ngót nghét mười lăm năm tự lúchọc cung cấp I mang lại tận bây giờ. Tôi vô tứ vô tâm, còn cô bé này thì góc cạnh chu đáo.Lúc tôi than phiền chuyện tiền nong thì cô bé đã yên tâm với mấy cuốn sổ huyết kiệmtrong ngân hàng. Thời gian tôi cả ngày bi bô tiếng Anh trình độ chuyên môn Kitty thì cô bé đã vivu tít làm việc châu Âu. Cơ hội tôi ngồi nói xàm nói nhảm mỉm cười hô hô thì cô gái đã đườnghoàng ngồi một khu vực rất đẹp nhất trong một công ty truyền thông. Sau mười lăm năm,tôi đã rút ra kết luận: “Nhỏ này khôn cùng nguy hiểm!” cho nên dù rằng khá hoảng loạnkhi phát hiển thị nàng có thể viết văn thì tôi cũng được cái yên ủi là nữ hoàntoàn nguy khốn đúng như các gì tôi rút tỉa.Tôi gặp gỡ Hàn Vi với một cái duyên kỳ lạ. Thiếu phụ ngỏ ý làm cùng tôi khâu kịchbản cho chương trình Radio Online “Sổ tay cảm xúc” cơ mà tôi đang có tác dụng host. Đúnglúc đó tôi vẫn loay hoay với không ít thứ cần dọn dẹp vệ sinh trong cuộc đời xoàngxĩnh của mình. Tôi “ô kê”, đồng ý để nữ cứu vớt đời mình. Tiếp đến nàng chotôi xem truyện ngắn, ra mắt này nọ nọ tê về chúng. Chúng tôi diễn phát âm trênRadio Online dịu nhàng, cho đến khi nhiều người nhắn tin facebook mang đến tôi theokiểu ao ước truy cùng đuổi tận “Hàn Vi là ai?” để làm một việc vô cùng bức thiết vàthô bạo đó là… địa chỉ facebook! =.= Tôi đã mời chị em vào cuốn sách này như thế đó!Võ Vi Vân tất cả một giọng “nhề nhệ” quánh trưng. Mỗi lần nàng nói chuyện điệnthoại thì sự đàn bà tính đó tràn qua loa, ngập lênh trơn và có tác dụng tê liệt các giác quan.Nàng vẫn là một chỉnh sửa viên cho những chương trình vô tuyến và tình cờ tiếtlộ kiến thức “viết truyện rồi cất biệt”. Tôi không bỏ qua, tôi khăng khăng bắt nànglôi hết tất cả ra, trình diện ra ánh sáng cái “chất” của nàng. Thanh nữ giận lắm! Nànglắc đầu, giậm chân, kiên quyết chỉ thẳng vào mặt tôi cùng bảo: ô kê anh!Yêu đi rồi khóc cũng là lần đầu shop chúng tôi cùng nhau kết hợp, dùng truyệnngắn để đem về cho các bạn xúc cảm dạt dào của đồ vật quà khuyến mãi lung linh kỳ ảonhất cuộc đời: Tình yêu. “Khóc” vào Yêu đi rồi khóc cực kỳ đa nghĩa nhé! bao gồm thểta khóc vị buồn, vị bị lừa dối, nhưng cũng đều có khi ta khóc vày ta thừa hạnh phúc, haymột phút giây nào đó nhận biết mình đã yêu yêu quý một bạn hơn chính bạn dạng thânmình! Tháng 08/2013Hamlet Trương Hàn ViAnhCó giọt nước mắt ngoài ra không thể phòng lại. Giỏi ngước lên khung trời caoxanh coi nước mắt rất có thể chảy ngược vào trong…Con mặt đường trải dài bóng cây, cơ mà đâu kia nắng vẫn len lỏi xuyên thẳng qua hắtvào người. Cô gái lơ đãng bước tiến chầm chậm trễ như mong muốn tìm kiếm một hình ảnhquen thuộc. Cô đến đây không phải lần đầu tiên, cho dù biết trước rằng hiệu quả chỉlà sựthất vọng kéo dài. đầy đủ âm thanh ồn ã huyên náo của quần thể chợ, tín đồ người qualại trong khi chẳng thể làm tác động đến chổ chính giữa trí cô thời điểm này. Cô ngồi bất độngnơi công viên, đeo headphone nghe những bài bác hát yêu quý mà ánh nhìn chỉ mãinhìn về 1 hướng xa xăm…Anh, lại là 1 trong giấc mơ hay thực sự hiện hữu? Sự mở ra của anh chưa hẳn làmột điều kỳ diệu, nhưng hầu hết ngày mặt anh lắng lại bao rung rượu cồn sâu sắc. Cô đitìm anh vào đều ngày nắng cùng rồi chạm chán lại anh vào một trong những ngày mưa. Cũng tự đó, nỗinhớ domain authority diết về anh luôn gắn với đa số cơn mưa kéo dài đầu hạ.Anh, người luôn luôn mang theo niềm lạc quan vô tình thổi vào cô ý kiến khác vềcuộc sống. Cô biết hy vọng.Anh, khuôn mặt thanh tú kia dù là lúc trang nghiêm hay phấn khởi cũng không tồn tại sựkhác biệt. Chỉ có lại cho tất cả những người đối diện cảm hứng nhẹ nhàng thoải mái. Cô đãhơn vài ba lần ngắm nhìn anh làm việc và gần như là không thể kìm lòng mỗi một khi anh nởnụ cười. Niềm vui anh con nít đến lạ. Niềm vui ấy mãi về sau bất ngờ gieo vào lòng cômột hạt tương tự tin tưởng. Niềm tin nhỏ bé dù khiêm tốn lên nhưng vẫn muốn xóa bỏcũng không được.Anh hơn cô đều tám tuổi, cô phát âm rằng khoảng cách đó đủ khủng để làm cho haithế giới khác biệt. Nơi nhân loại của anh, cuộc sống được thu xếp trật tự và luôn luôn bậnrộn. Anh từng nói: “Anh không nhằm mình thoải mái, bởi khi dễ chịu thì sẽ sở hữu nhiềuthứ suy nghĩ. Trong những đó có nhiều lưu ý đến không được tích cực.” thời hạn củaanh gần như là được dồn không còn vào những ý định còn đang ấp ủ. Có những lúc cô nghĩ về anh làmột con tín đồ quá tham vọng. Đàn ông như thế thì hay vô tâm, mà lại cô vẫnmuốn ở kề bên anh. Vì lý do gì? Chưa khi nào cô xác định những cảm hứng đóvới chính mình tốt với anh. Cô mặc sức nhằm nỗi ghi nhớ anh giày vò, nỗi nhớ ko phảiđến thiên nhiên mà đã luôn luôn ngự trị trong tâm tưởng. Cuộc sống của anh cũng cókhoảng nhỏ dại dành mang lại cô, bao gồm khi là những lời răn dạy chân thành, vài ba câu hễ viênhay chia sẻ về một cuốn sách thú vị. Cùng với cô, tua dây links đó thật mong manh,nhưng cô cũng chưa bao giờ kỳ vọng xa rộng thế. Cô đi kiếm anh theo tiếng gọi của giấc mơ. Anh chưa từng là quá khứ xuất xắc kỷ niệmtrong dòng hồi ức hóa học ngập những cảm giác của cô. Anh chỉ vô tình vướng lại ấn tượngvề một sợi dây chuyền có loại nhẫn. Cô đi tìm kiếm anh vì chưng một điều vô lý như vậy.“Tại sao em vẫn nhớ mang lại sợi dây chuyền anh đeo trên cổ?”“Bởi vì cảm hứng muốn em ghi nhớ nó.”“Với anh đó là một trong những kỷ niệm, tuy vậy anh không thích giải thích. Ngẫu nhiên ai muốnnghĩ về nó như thế nào thì cũng được.”“Em biết. Tức thì từ lúc đầu em đã chú ý ra, sợi dây đó mang ý nghĩa sâu sắc tưởng nhớ…”“Em vẫn đi thừa xa rồi đấy. Nếu mất nhiều thời gian vào anh nữa thì sau nàyem đang phải hối hận hận.”“Anh cũng từng nói cùng với em, phải ghi nhận quan chổ chính giữa đúng với cảm tình của mình. Emchỉ đang hy vọng trân trọng một cơ hội.”Tin nhắn của cô ấy không được hồi âm. Lúc đầu, suy nghĩ rằng việc cô tìm tới anh chỉlà tình cờ, trong khi anh không lúc nào để cô phải chờ đợi quá lâu. Đến lúc nói vềsợi dây chuyền, cô sẽ vô thức chờ đợi từng cái tin anh hồi đáp.Những cuộc nói chuyện với anh ngắn ngủi dần, tuy nhiên nỗi nhớ cô giành riêng cho anhlại nhiều hơn nữa mỗi ngày. Đôi đôi mắt sâu thẳm của anh mỗi một khi nhìn vào cô nhường nhịn nhưcó thể xuyên thấu vớ cả. Cũng có thể vì anh cảm nhận được không ít dư vị từ bỏ cuộc đờinày rộng cô. Ngày mưa, cô nhớ anh. Nỗi ghi nhớ ấy mọi khi càng domain authority diết. Sau đó 1 hồiđắn đo, cô quyết định gửi tin nhắn.“Oppa! Izmizu… ery ery…” (Anh, em nhớ anh.)Chiếc điện thoại cảm ứng trên tay nhanh lẹ rung lên thông tin sự phản bội hồi.“Tại sao em lại lưu giữ một người tức giận và vô trung khu như anh?”“Em cũng ko biết. Có tác dụng sao vấn đáp anh được đây…”“Vậy hãy tìm kiếm ra vì sao đi nhé!”Lại thường xuyên khoảng yên lặng. Thắc mắc của anh, cô đã và đang tự vấn bạn dạng thân nhiềulần. Cô không dám khẳng định vội xoàn những cảm hứng không rõ rệt. Tại sao nhớmột fan là yêu. Vậy lý do để yêu thương một fan là gì? Cô không muốn tìm kiếm câutrả lời. Bởi vì nếu như có nguyên nhân để bước đầu thì cũng biến thành có tại sao để kết thúc.***Anh đi rồi. Cô im yên, trường đoản cú hỏi cái cảm hứng này là gì? Hụt hẫng, trống rỗng vàhoang mang. Tất cả như khoét một lỗ thiệt sâu vào vị trí đáy tim. Lần này, cô tra cứu chobản thân thiệt nhiều vì sao để đậy đậy, để dối lòng, nhằm xem vấn đề anh quăng quật đi là điều hếtsức bình thường. Tham vọng tham vọng của anh nhiều hơn thế những gì cô tưởng tượng.Cô đang biết trước một ngày nào kia anh đã đi, sẽ rời xa cô như giấc mơ cho lúc phảitỉnh. Tuy vậy anh ra đi ko một lời từ bỏ biệt. Cô chỉ vô tình hiểu rằng khi vàofacebook của anh, gọi được cuộc nói chuyện giữa anh cùng với bạn. Vậy là cô không phải bạn anh. Fan yêu? địa điểm đó càng ko thể. Cô chẳng là gì giữa bề bộn đời anh.Như đầy đủ vệt mưa đọng lại trên cửa kính, nắng nóng lên liền bốc hơi vào ko khí,chẳng lưu lại một vết vết nào.“Có buộc phải anh đang rời khỏi thành phố rồi không?”“Sao em biết?”“Anh đã đi thọ chứ?”“Cũng đắn đo trước được. Nếu quá trình thuận lợi thì khoảng một năm.”Một năm. Cô nghe tim bản thân như bị tiêu diệt lặng, tương đối thởng hứa lại vào lồng ngực.Một năm nghe tuồng như cực kỳ ngắn, nhưng với cô thì đầy đủ lâu để thay đổi tất cả. Ngaylúc kia cô mong nói với anh biết bao, rằng: “Em khôn cùng nhớ anh.” mà lại lý trí vẫn ngăncản. Cô chậm rì rì gõ từng bé chữ trong điện thoại.“Một bắt đầu mới. Chúc mừng!”Tin nhắn sẽ gửi đi tuy vậy cô biết chắc chắn sẽ không tồn tại tin nhờ cất hộ lại. Cô sẽchờ anh chứ?Cô cũng đắn đo nữa. Tất cả đều trống rỗng. Xen lẫn đâu đó còn tồn tại cả nỗi sợ. Chỉlà anh tách khỏi thành phố này thôi, tuy vậy cô sợ mãi mãi không thể được gặp gỡ lạianh nữa. Cô ngước lên nhìn bầu trời cao xanh, liệu nước mắt hoàn toàn có thể chảy ngược vàotrong?Ngày tháng ngày tháng, 1 năm trôi qua chỉ là loại chớp đôi mắt của thời gian. Cònđối cùng với cô, nỗi nhớ kéo dài qua từng khoảnh khắc. Cô đi qua những ngày ko anhthật im lẽ. Không một tin nhắn hỏi thăm hay như là một cuộc nói chuyện không đầukhông đuôi như thời điểm trước. Không có tin tức gì về anh vào suốt khoảng thời gianđó. Các lần cần thiết dằn lòng, cô định nhắn tin mang đến anh, mà lại rồi nhận thấy đónchờ mình đã chỉ là sự im lặng. Ngày mưa, nỗi ghi nhớ anh càng rõ rệt đến quay quắt,bước chân thúc đẩy cô tìm về chốn cũ. Nơi tuyến đường anh cùng cô tất cả chung một kýức dù chẳng tương quan đến nhau. Cô chỉ ngồi đó, im lặng với hướng ánh mắt xaxăm. Ngày anh không đi, cô hay đến đây để được gặp gỡ anh. Hiện tại, cô cho đâythường hơn nhưng chỉ để tìm lại chút cảm giác có anh còn hiện tại hữu. Khu vực anh đãtừng nằm trong về.Tận sâu trong đáy tim, cô chỉ giữ lại một ý nghĩ độc nhất vô nhị là được gặp lại anh.Không nên biết tiếp tiếp nối là gắng nào, bước đầu một mẩu chuyện mới hay phải đi đến mộtcái kết bao phủ lửng. Nếu trong lòng đã tự gồm câu trả lời cho tình cảm của bản thân thì gồm lẽcô sẽ đưa ra quyết định ngừng khoát hơn. Cô lưu giữ anh, cô yêu anh rồi chăng? Câu trảlời kia cô chỉ ao ước tìm kiếm chỗ anh.***Hè đi qua, sắc thu đổ rubi trên những tuyến phố đầy lá rụng. Mưa mùa thu dịudàng khiến lòng tín đồ lơ đãng. Cà phê sách, một chiều cuối tuần. Cô đứng lại, chầnchừ chưa mong mỏi ra về vị cơn mưa vẫn còn đấy rả rích. Hầu như hạt mưa rơi xuống tay cô,nhẹ nhàng. Cô nở nụ cười.Bất chợt, một giọng nói xoẹt ngang qua khiến cô đơ mình ngờ ngợ. Giọng nói này nghe kiểu như như…Có giờ đồng hồ cười chơi rất vui vẻ.Cô nhìn sang mặt cạnh, là giảng viên môn Mỹ thuật sinh hoạt trường. Ánh mắt nhị ngườiđối diện hình như cũng vẫn chạm đề xuất cái chú ý của cô. Trái tim truyền tai bảo côkhông nên tiếp tục đứng lại trên đây nữa, tuy vậy lý trí buộc cô phải công bố khi ngườicon gái kia bước tới chào hỏi.“Ơ… bất ngờ thật, lại gặp gỡ em sống đây. Em đi cùng anh em à?”“Không, em chỉ cho đây 1 mình thôi.”“Ừ, thay giờ em về sao? Trời còn vẫn mưa mà.”“Em quen rồi cô ạ. Thôi, chào cô nhé!”Cô mỉm cười đi qua màn mưa, bước đi nhanh dần. Chạy đi mang đến cơn mưaphủ tủ gương mặt. Lại một lần tiếp nữa cô ngước lên, thai trời không hề cao xanh nữavà nước đôi mắt cô cũng tất yêu cứ mãi rã ngược vào trong. Giọng cười cợt ấy, ánhmắt ấy, gương mặt ấy vẫn tất yêu nhạt nhòa trong màn mưa. Chắc rằng anh đã trở vềtừ sớm, anh đi cơ mà không nói thì cũng không nhất thiết phải báo với cô rằng anh về khinào. Anh đi ở kề bên người phụ nữ thật xinh đẹp, lại chính là giảng viên của cô.Thật xứng đôi. Cuộc đời này sao lắm bất thần đến vậy? Nếu dường như không thể ban đầu saolại nhằm cô kiếm được anh đúng thời gian định trường đoản cú bỏ. Từ bây giờ anh lại giành cho cô cáinhìn im im. Ánh nhìn không chút níu giữ, mặc nhiên như nó vốn dĩ vẫn vậy. Côkhông trách anh, chẳng có lý do gì để trách anh. Cô chỉ trách bản thân, giả dụ đâykhông phải là yêu thương thì không câu hỏi gì cần khóc, yêu cầu đau, đề nghị nhớ nhiều như vậy. Côkhông dám khẳng định tình cảm kia với bao gồm mình, cô không thích một tình yêuđơn phương. Dòng móc khóa mang tên anh vẫn rơi mất từ dịp nào. Món tiến thưởng cô trường đoản cú làmnhưng chưa kịp khuyến mãi ngay thì anh đã đi. Giờ gặp lại có lẽ cũng không yêu cầu nữa. Kết thúcrồi. Nhưng đã bao giờ bắt đầu đâu. Cô mỉm cười, trận mưa tạnh, bước đi cô im lẽtrải lâu năm trên con đường…“Ngày mai em mang đến nhà cô nhé, có một số thứ cô đề xuất đưa mang lại em.”“Là gì vậy cô?”“Nội dung bài thi lần này, cô nhờ em nói lại mang đến lớp hiểu, được chứ?”“Vâng, em đang đến.”Cô gượng gập cười, né tránh ánh mắt quá đỗi tinh tế và sắc sảo kia. Trong tất cả các môn họccô chỉ hào hứng với mỗi Mỹ thuật, tuy nhiên môn này cũng sắp đề xuất kết thúc. Chị làmột người thiếu phụ xinh đẹp, cô thật sự suy nghĩ như thế. Mỗi lần cô vẽ xong, chị góp côchỉnh sửa một vài khu vực sai, cái biện pháp chị vẽ cũng thật nhẹ nhàng khiến người khácthích thú quan gần kề đến từng nét. Đối cùng với chị, cô dành một sự ngưỡng mộ. Chị đẹp,đẹp kiêu sa, cô làm nuốm nào đối chiếu được.***Buổi chiều, cô cho như vẫn hẹn. Ngôi nhà lộng lẫy chẳng không giống nào biệt thự. Người giúp việc đưa cô cho bể bơi. Ánh mắt di động cầm tay quanh rất nhiều cảnh vật, cô kinhngạc khi nhìn thấy chiếc móc khóa của chính mình được để ngay ngắn trên bàn. Chiếcmóc khóa có tên anh, sao nó lại ở đây? Lần trước, ở cà phê sách… dễ thường lạilàm rơi làm việc đó? bên cạnh, quyển album đã lật dở dang, gần như tấm hình ảnh của anh vàchị. Sợi dây chuyền kia vốn dĩ được đeo trên cổ chị. Ra là thế, tiếng thì cô vẫn hiểu chịcó ý nghĩa sâu sắc đặc biệt với anh, hơn cả những gì cô từng nghĩ. Cô có tác dụng sao có thể vượtqua tường ngăn kỷ niệm chắc chắn ấy?Tiếng đập nước đánh bật quan tâm đến của cô. Chị trồi lên từ mặt bể, nở niềm vui rạngrỡ.“Em kính chào cô.” Giọng cô lúng túng.“Hình như không được công bình cho lắm…”“Sao ạ?”“Em điện thoại tư vấn anh ấy là anh, nhưng mà lại call chị là cô…”Chị mỉm mỉm cười đầy ẩn ý. Ngoài ra chị đang biết, chắc rằng là từ anh. Khi tín đồ ta yêunhau thật sự thì không có gì đề nghị che giấu. Cô nỗ lực che bít cơn run rẩy tronglòng.“Vì anh ấy không thể là thầy giáo với em không hề là học sinh. Dẫu vậy cô làgiảng viên và em là sinh viên cô đã đứng lớp.”“Nhưng ngơi nghỉ đây chưa phải giảng đường.” Chị lại cười. “Cái này của em, đúngkhông?”“Cô call em tới chưa phải chỉ ước ao đưa lại em móc chìa khóa này chứ?”“Đúng rồi. À không, còn không hề ít chuyện để nói nữa chứ.”“Nói chuyện? gồm chuyện gì sao?” Giọng cô đậy lửng. “Em đang yêu anh ấy, phảikhông?”Cô bị tiêu diệt lặng quan sát chị, không khỏi gớm ngạc.“Đứa bé gái thông thường như em, đâu xứng đáng để cô bận tâm. Yêu tuyệt khôngcũng đâu có quan trọng.”“Vậy là có.”Cô nhấp lên xuống đầu.“Em không biết.”Chị nhảy cười, lại quan sát cô bằng góc nhìn hiếu kỳ.“Nhìn em, chị thật nhớ mình ngày xưa. Tuy vậy em bao gồm biết nếu như để cảm tình củamình không rõ ràng thì sau này sẽ có tương đối nhiều điều nhớ tiếc nuối lắm không?”“Tại sao lại nói cùng với em phần đa điều này?” “Nếu mong biết rõ, chỉ việc để bạn dạng thânbuông lơi vớ cả, ko níu kéo, không vùng vẫy. Thử xem trong khoảnh khắc đó,điều gì mới là quan trọng đặc biệt nhất. Em có hiểu không?” “Thực sự em không hiểu biết nhiều ý cô là gì?”“Vậy thì test nhé!”Cô còn chưa kịp suy nghĩ, nhưng thật ra cũng chẳng có thời cơ để nghĩ. 1 bàn taymềm mại đẩy cô thật mạnh. Đằng sau là cả hồ bơi rộng lớn, cơ mà cô không biếtbơi. Bạn dạng năng sinh tồn khiến cô run sợ, cô vùng vẫy, nắm níu với cái khoảng không vôhình vào nước. Những lời nói trở phải rỗng tuếch, vô dụng. Cô hoang mang, sợhãi, thứ tia nắng cuối ngày tranh tối tranh sáng chìm vào mặt nước, bóng dáng của ngườicon gái kia cũng mờ dần, mờ dần. Chỉ với lại một màn tối, rất tối, hai tay bỗngbuông xuôi. Trong tim thức còn sót lại chút lý trí , cô điện thoại tư vấn tên anh. Tia hi vọng nhỏnhoi ập tới, dù cô cũng biết đó chỉ là ảo tưởng. Giá cơ mà bàn tay anh có thể nắm lấytay cô cơ hội này.“Người ta nói trên đời này có hai loại hạnh phúc. Một là niềm hạnh phúc mất đi rồimới dìm ra. Hai là hạnh phúc ngắn ngủi, dẫu vậy em sẽ cảm thấy được ngay khi nótrong tầm tay. Trân trọng mẫu khoảnh khắc niềm hạnh phúc đó , có thể nó đã theo em đếnsuốt cuộc đời. Trường hợp được tuyển lựa lại từ bỏ đầu, em vẫn sẽ đi kiếm anh, theo xua cảmgiác mơ hồ. Để nhận thấy rằng em đang yêu anh trường đoản cú lâu, đến lúc này vẫn vậy, mặc dù anhkhông lúc nào biết được.”Bàn tay nóng áp, hơi thở nồng nàn. Hình như có một luồng không khí thổi vàonơi lồng ngực. Khắp cơ thể cô nhàn nhã được thổi lên trong làn nước, đầy đủ thứ vẫn còn mơhồ tuy thế cô nhận ra cơ thể mình đang được anh ôm gọn trong tầm tay. Là anhthật sao? Anh bởi xương bởi thịt sẽ ở ngay trước phương diện cô. Tất cả phải như thếkhông? xuất xắc lại vì chưng cô ảo tưởng? Ánh mắt thờ ơ của anh hôm đó vẫn bám theocô mang lại tận giờ phút này. Sau cùng anh cũng lộ diện trước mặt, không hề lảngtránh nữa. Ánh mắt anh chú ý cô, xoáy vào tận đáy tim. Cô quan sát ra trong số ấy sựthương hại.Như một làm phản xạ, cô rụt tay lại, tách bóc khỏi vòng tay anh. Không còn gì để nói. Côlê cách chân, nỗ lực bỏ đi thật nhanh. Đáng lẽ từ trên đầu không bắt buộc đến, cô thà mãimãi không chạm chán lại cũng không thích anh bắt gặp bộ dạng thê thảm của mình lúcnày.“Anh đã khôn cùng nhớ em.”Cô đứng lặng. Cẳng bàn chân không thể nhúc nhích do anh sẽ giữ mang cô tự đằng sau.Anh ôm cô, thật chặt, gần mang lại mức rất có thể cảm nhận ra hơi thở anh dồn dập. Côvẫn lặng lặng, chìm trong quan tâm đến của thiết yếu mình. Không khí chìm bao phủ giữa haicon người, cô không chống được nhịp đập trái tim vội vã. Hơi thở của anh ý nồng nànlàm toàn bộ cơ thể cô rét ran. Chuyện gì đang xảy ra vậy?“Nhưng là nỗi ghi nhớ sau nỗi nhớ giành riêng cho chị ấy, đúng chứ?”“Cô ấy là bạn, là tri kỷ. Em nghĩ xem, một lúc đã sở hữu hai vị trí đó thì sao cóthể là bạn yêu. Đã không là người yêu thì có tác dụng sao khiến anh đề nghị nhớ, đề nghị suynghĩ, rồi giao động từ lúc nào cũng không biết.”“…” Anh bất thần đưa ra trước phương diện cô sợi dây chuyền sản xuất có loại nhẫn. Cô sững sờ. Đãbao giờ đồng hồ thấy anh tháo nó ra đâu.“Chiếc nhẫn này mang ý nghĩa sâu sắc của lời mong chúc. Không có tình yêu nào là trọnvẹn, tuy nhiên nó đã có được sự chúc phúc của khá nhiều người. Anh quan trọng hứa sẽđi thuộc em mang đến phút cuối, cần thiết hứa đưa về cho em một hạnh phúc tuyệtđối. Nhưng mà nếu em còn muốn đi cùng anh, thì anh sẽ giữ lấy sự ích kỷ trong phútgiây hiện tại. Để từng ngày trôi qua trong cuộc sống này, anh gần như được nhận thấy em.”Anh thanh thanh đeo cái nhẫn vào ngón áp út của cô. Lần này cô vẫn ngước mặtlên nhìn trời cao, cơ mà nước đôi mắt rơi xuống là đều giọt hạnh phúc. Thú vui cônhư một chút ánh sáng lấp lánh giữa khung trời đã chập tối. Cô ôm anh, nồng thắm vàtha thiết.“Không hiểu sao cho dù anh đã ở đây, kề bên em, dẫu vậy em vẫn cảm xúc rấtnhớ anh.”“Cô ngốc à, có lẽ em đang mải mốt đuổi theo anh đến nỗi lạc mất anh rồi. Trường đoản cú bâygiờ, cho lượt anh cố định em trong tay.”